
- PHẠM HỒNG OANH

Chiều ơi chiều!
Thôi, gọi thế cho lòng đỡ vắng. Có những chiều chẳng biết táp vào đâu. Gió và mây lơ lửng trong chiều. Tôi lơ lửng ở chỗ nào chẳng rõ. Chiều cứ trôi, ừ đơn giản thế, người cứ qua trong những vô tình. Có cơn mưa mà không ướt nổi mình, hờ hững gió và hờ hững nắng.
Vu vơ trước biển
Xin đừng giông tố, biển xanh Bởi lòng biển có hàng trăm con thuyền Đời mỗi người, một cánh buồm Đâu nghĩa lý với nỗi buồn thế gian.
Tạp cảm mùa
Cây vừa trút lời xao xác lá Em hay là mùa cũ đang qua, Giời cứ rắc bao nhiêu lững thững Có con đường đi mãi chẳng thể qua...!!!
Đoản khúc mưa
Hạt mưa nào nỡ vô tình Câu thơ ướt tự lòng mình ướt ra Khi ta tiễn biệt xót xa Là khi ta đón ngân nga trở về!
Chợt nghĩ với Loa Kèn
Nương theo làn hương trên phố Hoa loa kèn như dắt tôi đi Về phía mùa hạ nồng nàn... Tôi chợt gặp hoa giữa những bạt ngàn Những sắc màu Của nửa xuân nửa hạ
Không đề
Những nỗi buồn Đi qua Không đếm lại, Quả ẩn sau mùa Chim đã thiên di, Người vẫn đây Và ta vẫn đấy,



