
- PHẠM HỒNG OANH

Chân dung
Mỗi số phận, một chân dung riêng Ta chợt nhận ra từ những vai nữ lệch, Thị Màu tìm tình yêu nơi cửa Phật Còn Xúy Vân điên dại vì tình. Ai lẳng lơ đây? Ai đang tự dối mình? Nghiệp duyên nặng gánh nỗi lòng khao khát, Ta đi tìm niềm quên trong câu hát Câu hát nào mở lái cùng ta?
Cho một chiều Mộc Miên
Bến sông cũ đã bừng lên sắc đỏ Như bao nhiêu thương nhớ gọi nhau về, Con sông lạnh nhưng lòng không cạn, Mộc miên à? Sao chỉ đỏ tháng ba!
Sớm xuân ở Chùa Keo
Chẳng có gì để ngạc nhiên hơn Khi em đến chùa Keo vào buổi xuân sớm ấy Gác chuông trầm trong làn nắng mới An nhiên này cũng đã ngàn năm.
Đoản khúc với Xuân Đam
Biết rằng rượu hát, rượu cười Chẳng đi hết được cuối trời yêu thương Thì muôn lớp sóng văn chương Vẫn dào dạt ở rượu suông của mình Biết là tài – mệnh gập ghềnh Không cãi lý, chỉ cứu mình bằng thơ.
Một thoáng tháng Ba
Rì rào một thoáng tháng Ba Lá vừa chợt biếc và hoa chợt hồng, Lòng vừa chợt những mênh mông Gió lang thang đã chợt mong thổi về.
Hoa Mộc Miên
Bời bời một sắc tháng Ba Giêng Hai nhường để người ta đẹp rồi Lặng im, cháy một góc trời Đỏ cho rực đỏ ... để rồi lại xanh!



