
- NGUYỄN DIỆU LIÊN

Cảm xúc tuổi 18
Tuổi 18 – cái tuổi nằm lưng chừng giữa một bên là sự vô tư của những năm tháng học trò, một bên là thế giới rộng lớn ngoài kia với muôn vàn ngã rẽ. Ở tuổi 18, con người ta mang trong mình biết bao hoài bão, ước mơ, nhưng cũng không thiếu những hoang mang, lo sợ.
Những tháng ngày năm ấy ta đã cười thật tươi
Những ngày cuối cùng của năm học, khi tiếng trống trường không còn vang lên theo nhịp học hành nghiêm túc mà đã nhuốm màu của chia ly, cũng là lúc học trò rộn ràng với những trò nghịch ngợm rất riêng – những trò chỉ có thể xảy ra một lần trong đời, và mãi mãi trở thành ký ức không thể quên.
Thương mẹ
Chiều nay về thăm mẹ, thấy mẹ ngồi nói chuyện một mình trước cái tivi quen thuộc, tôi chợt nghẹn lòng. Mẹ vẫn thường nói chuyện một mình như thể cha vẫn còn ngồi cạnh. Cách mẹ cười khẽ rồi quay sang bên cạnh như đang trò chuyện với cha khiến tim tôi quặn thắt.
Tháng Năm của tuổi học trò
Khi nắng bắt đầu vàng hơn, khi ve cất tiếng râm ran trên những tán lá, cũng là lúc hoa phượng đỏ rực cháy lên như ngọn lửa cuối cùng của tuổi học trò. Những chùm phượng vĩ nở đầy sân trường, trải dài khắp lối đi quen thuộc, như muốn níu kéo từng khoảnh khắc đẹp đẽ sắp qua đi.
Một thoáng mùa thu giữa tháng Tư (2)
Tháng Tư – lẽ ra phải là thời điểm của cái nắng oi ả, của mùa hạ đang đến gần với những chùm phượng đỏ rực cháy trên sân trường, vậy mà bất chợt, gió heo may lại ghé qua, se se lạnh, như một người bạn cũ trở về giữa mùa xa lạ. Người ta ngỡ ngàng, ngẩng nhìn bầu trời, thấy nắng cũng trở nên dịu dàng, vàng ươm như giấc mơ ngủ quên giữa ký ức xa xăm.
Một thoáng mùa thu giữa tháng Tư
Giữa tháng Tư, khi người ta vẫn quen với cái nắng hừng hực đầu hạ, thì bất chợt, trời nghiêng mình một chút, để gió heo may len lén ghé qua, khẽ chạm vào da thịt người mà để lại cảm giác se se lạnh dịu dàng. Một thoáng thu không hẹn mà về, giữa miền đất vốn bắt đầu quen với cái oi nồng bất tận của mùa hạ.
Những ngày tháng chơi vơi…
Có những ngày, lòng mình lạc trôi như chiếc lá giữa dòng nước xiết. Không biết đi đâu, không biết dừng lại ở chốn nào. Mọi thứ quanh mình vẫn thế, vẫn là nhịp sống quen thuộc, nhưng trong lòng lại ngổn ngang bao điều không gọi được thành tên.



