
- NGUYỄN ĐỨC HẠNH

Bé ăn mặt trời ngọt lắm
Trong vòm cây ngái ngủ Treo bao mặt trời nhỏ Mùa thu gọi: - bé ơi Mặt trời ngọt rồi đó … Vòm cây Hồng lúc lỉu Mặt trời đỏ đánh đu 1,2,3…bé đếm
Xe Thái Nguyên xuyên mưa vào miền Trung
Nỗi niềm thông thốc bão Tóc bạc đẫm mưa dầm Có bao lời không nói Cứ từng đêm ướt thầm Tri âm trong vùng lũ Đói no đành hỏi trời Vuốt mặt mưa hay lệ Mà buốt vào bờ môi?
Mùa Thu như gái xa về
Mùa thu như gái xa nhà Vẫn eo liễu! Vẫn thật thà gương trăng Thở dài thành sông dùng dằng Bao nhiêu Hồng chín nói bằng mùi thơm Bão qua đường có lầy trơn
Pha ấm trà mời tháng Mười cùng cơn mưa lạnh
Đun ấm nước bằng bếp củi. Đợi nước sôi mở nắp ấm đếm xem được mấy tăm mắt cua? Đêm qua mưa lạnh về. Có tiếng sấm. Chó khôn run lẩy bẩy cào cửa xin vào nhà. Chó càng khôn càng sợ sấm sét. Mày vào nhà thì ai mách trộm? Thôi vào đi! Run đến mức đi không vững thế này?!
Mưa Thái Nguyên…
Bờ sông toàn hoa nát Mưa đập …vẫn cố thơm Mưa từ thời Tiền Sử … Nhà xiêu vào bão cơn … Lo lắng thành bè mảng Theo cá đi thăm nhau Cây đổ nát kỉ niệm Lũ cuốn phăng thơ sầu
Sau ngày mưa bão
Mưa mãi rồi cũng tạnh Buồn mãi rồi cũng tan Lấy tóc bạc mà buộc Sợi nắng vàng hân hoan Đoàn tàu đi xuyên đêm Đèn nhà ai dầu dãi Những vết nứt thân tàu
Mưa
Mưa… Mưa ơi Đừng đi xa quá Ai dắt tay về Đồng thương ruộng nhớ Ai bỏ bùa mê ? Lệ ơi Rơi rồi đi lạc Đến bờ mi khác Những lí do khóc Có nhiều nhặn đâu ?!



