
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Tìm đâu
Ta đơn độc giữa đường trần thăm thẳm... Ánh nắng chiều vàng sậm nỗi cô liêu Ngày buồn tênh cùng gió nhẹ đìu hiu, Đêm trăn trở với thật nhiều giấc mộng...! Kiếm tìm ai trong mơ màng ảo vọng, Để nụ cười không lẻ bóng riêng ta.
Tình mơ
Anh mơ.... mơ một vòng tay, Vòng tay da diết tháng ngày yêu thương Môi mềm ngào ngạt tỏa hương Tóc mây lả lướt giọt sương mắt huyền... Tiếng em thủ thỉ,ngoan hiền,
Đổi thay
Phố đổi thay Ngập ngụa tiếng còi xe Vàng đỏ trắng xanh lượn đầy đường nô nức Những tòa nhà chân cắm trên mặt đất Định vươn lên đầu chạm đến bầu trời Nhấp nhô đèn màu,sao vội vã trôi
Bão tố
Gầy guộc quá, nắng Thu còm cõi quá lùng bùng mây rệu rã cuối chân đồi thưa thớt buồm lạc nẻo chốn xa khơi rin rít gió khóc than đòi bão tố…
Hẹn với vầng trăng
Hoàng hôn chưa nỡ buông rèm Vầng trăng đã vội tìm em hẹn hò Ánh vàng chia nửa trang thơ Vài câu dang dở gối hờ biển xanh! Thuyền trăng nghiêng ngả tròng trành
Anh và em
Anh là đá phủ rêu phong vạn kiếp Em tiên nữ hạ phàm soi xét việc muôn phương Rồi một ngày kia mưa đổ trắng cung đường Em lỡ trượt chân ngã vào lòng đá núi...
Chia tay nhé biển ơi
đừng nói lời chia tay để biển buồn như thế trận mưa bay nhè nhẹ hoen bờ mi long lanh hôm qua biển còn xanh nụ bình minh ngời sáng còn mỉm cười lơ đãng...



