
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Đỏng đảnh thu Nha Trang
bỗng dưng nắng .. bỗng dưng mưa... Thu đỏng đảnh, Nha Trang vừa đôi tám ngẩn ngơ thuyền mang cánh buồm sắc xám cất cánh bay lên phía cuối chân trời...
Anh là....
Anh là mảnh trăng thu, Treo giữa vườn cổ tích... Và người anh yêu thích, Được gần anh đêm đêm! Anh là làn gió êm, Vuốt ve tà áo tím, Hôn bờ môi chúm chím...
Hoàng hôn trên biển
Giọt Thu tí tách buông lơi. Rơi từng hạt nhỏ lưng trời lưa thưa Bức mành mây nước đơn sơ Làn ranh trời biển mịt mờ gió sương
Buồn
Muốn hòa mình trong cây cỏ thiên nhiên... Quên đi bớt chút muộn phiền cay đắng Muốn mang cả tâm hồn phơi trong nắng, Đốt cháy nỗi buồn từ sâu thẳm con tim… Muốn say sưa bên giấc mộng bình yên
Chiều thu
Áng mây trắng bồng bềnh trôi lãng đãng, Gió chập chờn nhè nhẹ thoảng hương Thu. Chiều hoàng hôn pha lẫn chút sương mù, Giữa sắc tím của những chùm Thạch thảo... ! Hương bay bay nhẹ vương lên tà áo... Đưa anh vào miền hư ảo mê say,
Thu lạnh lùng
Đơn côi bước dưới chiều thu.. Khung trời ướt đẫm mịt mù mưa ngâu! Trên cây chiếc lá u sầu Chợt như vàng sẫm ngả màu héo khô. Gió buồn lạc lối bơ vơ,
Hạt cát
Ừ…. lâu lâu rồi ta nhỉ…? giấc ngủ say ta còn lại điều chi một kiếp nhân sinh ngập tràn mộng mị ta mãi phù du thuở mới bắt đầu… Ta sinh ra từ đâu…? từ cõi hư vô triệu triệu năm chẳng ai cần biết



