
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Nỗi niềm
Gã thi nhân đã gieo vần lạc lối, Nên dòng đời như sương khói hư vô. Bụi thời gian che phủ cả lời thơ, Mà gã viết giữa mịt mờ vô vọng ...! Cả trăm năm gã ôm hoài giấc mộng
Miền Trung ơi!
Xa quê hương nghe tin báo bão Tưởng chừng như lốc xoáy cuốn trong lòng Sinh ra con là đất mẹ miền Trung Lũ lụt bão giông ruộng đồng cay mặn Mồ hôi cha trút xuống mùa nắng hạn Gót chân khô nứt nẻ tựa luống cày
Mưa thu
Thu qua chưa mà trời mưa tầm tã chiều mờ sương hối hả giục vào đêm. mưa bay bay ướt đẫm mái tóc mềm, Mây giăng lối phủ trọn niềm nhung nhớ... Đêm lạnh giá len vào từng hơi thở
Thu nhớ
Gió Thu dìu dịu mơ màng Ru em say giấc mộng vàng đêm đêm... Sông Thu lả lướt, êm đềm, Biếc xanh như dải lụa mềm dấu yêu. Hoàng hôn tím thẫm sắc chiều, Gợi lòng vương vấn thật nhiều... Thu ơi...
Nhớ mùa thu
Thu vừa chớm nhẹ như làn gió thoảng, Giọt mưa ngâu ngậm ngùi rơi lãng đãng. Mấy khóm cúc quỳ chúm chím đơm bông, Một sắc vàng mờ ảo giữa hư không... Mà mê đắm tận cõi lòng đến thế..! Chức nữ, Ngưu lang sụt sùi rơi lệ
Buồn
Muốn hòa mình trong cây cỏ thiên nhiên... Quên đi bớt chút muộn phiền cay đắng Muốn mang cả tâm hồn phơi trong nắng, Đốt cháy nỗi buồn từ sâu thẳm con tim…
Mừng ngày vu quy
Tay ba bưng chén rượu đầy, Mừng cho con gái nhân ngày vu quy! Con ơi, ba chẳng có gì... Làm hành trang tặng con đi lấy chồng. Nhưng ba gửi cả tấm lòng,



