
- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Chuyện cũ
Anh có biết? không gian dài vô tận, Biết em thương...hay còn giận đôi môi...Đã hôn em,say đắm suốt một thời! Và đã thốt biết bao lời ước hẹn.. ...Rồi một ngày thuyền tình anh xa bến,
Trở về cát bụi
Khi anh chết em khắc vào bia mộ Rằng đời này anh mang nợ nhân gian...Chẳng vượt qua những sóng gió lầm than, Nên trốn chạy giữa muôn vàn tủi hổ..! Nếu anh biết duyên tình là bể khổ, Còn gồng mình mang thêm nợ làm chi...? Để cuộc đời cho đến lúc ra đi,
Trăn trở
Đêm Cao nguyên giá lạnh giữa mùa khô nghe cơn gió bơ vơ ào ạt thổi, sương trắng như làn khói phủ kín bầu trời và trắng lối chân xưa...trắng cả giấc mơ khi sương lạnh giăng mờ niềm nhung nhớ.
Mùa hạnh phúc!
Chẳng dám mơ một khoảng trời huyền thoại Thật ngọt ngào, hương đọng mãi bờ môi. Chốn Bồng Lai yên ả tháng ngày trôi Yêu say đắm giữa đường đời nhung lụa… Nhưng không thể hóa thân vào cỏ úa Để hình hài khô héo giữa thời gian.
Hạnh phúc....!
Con còn nhớ tháng ngày cơ cực ấy...? Lẫm chẫm đầu đời, con tập gọi... Ba... ba... Con sinh ra không giữa chốn phồn hoa Không nệm gấm, chẳng ngọc ngà nhung lụa.
Một nửa thế giới
Họ là một nửa nhân gian...! Là vầng mây ấm, là làn gió thu, Ngọt ngào như những lời ru... Dỗ dành giấc ngủ ta từ ấu thơ! … Là nàng tiên ở trong mơ,
Đàn bà ơi!
Đêm cuối Thu gió trở mình se lạnh... Mây lững lờ đưa đẩy ánh sao khuya, Nẻo đường nào khuất lấp dưới đêm mưa? Chợt rạng rỡ giữa đợi chờ hy vong... Đàn bà ơi... Em là cơn khát vọng,



