
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Đợi mong manh
Đợi hôm qua Mưa phùn không trở lại Sau lưng ta Người lỡ hẹn không già Trước mặt ta Nắng ngang mày mùa hạ Ngày vừa may Manh áo lụa gió bay
Sen
Theo hương sen Em đến cửa từ bi Dù vẫn biết Từ đất bùn sen mọc. Vương gót ngọc Hương ngát từng sợi tóc Những thơm tho Lặn vào cả linh hồn
Ru con
Ngủ đi con trái đất tròn Bay trong vũ trụ mai còn vẹn nguyên Thức chi cái nợ cái duyên Thức đi biển cả con thuyền mong manh
Mẹ ta
Mẹ ta chưa bao giờ nghèo Ổ rơm giầu có gió heo may trời Áo tơi lá giấu mồ hôi Mặt úp so đất, khoanh trời bằng lưng
Mẹ ước
Giá mà mẹ bắt được rồng Làm cho con một cỗ lòng con ăn Nằm mơ luộc chín được trăng Cua đồng mẹ giã nấu canh con dùng
Sóng
Nắm quá chặt niềm tin Xòe tay rơi đâu mất? Giấu biển khơi Vào tận cùng đáy mắt Sao má em Còn hoen mặn muối khô?
Sài Gòn ca dao
Sài Gòn mưa nắng hai mùa Sáu tháng nắng, sáu tháng mưa nhịp nhàng Tháng mười một đến tháng năm Nắng say mềm nắng chang chang suốt ngày



