
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Gia Lai mùa ong lấy mật
Từ Mang Yang bay tới đỉnh Hàm Rồng Qua Chư Prông, Đak Pơ, Chư Păh Ghé Krông Pa, I-a Grai, Chư Pưh Rợp trời Chư Sê, K'Bang cánh ong... Đầu tháng ba mùa cao su ứa mật Nách lá non ngậm chấm ngọc ngọt ngào
Khoe con
Con vừa sinh Cha khoe tiếng khóc vỡ cả bệnh viện Chưa hết cữ mắt đã hóng bắt chuyện Bú một lúc cạn cả hai bầu sữa Con tập đi Mẹ khoe bước chân rắn rỏi Miệng bi bô trang nghiêm như người lớn
Diện áo mới
Xưa, "Già được bát canh Trẻ được manh áo mới" Nay, ngược lại rồi Già áo mới, trẻ bát canh Biết như vậy Nên không hề bối rối Bạn tặng áo này
Sinh nhật một câu thơ
Từ ngày Tôi chết vì tình Cũng là Ngày tháng năm sinh một người Hình hài Người ấy giống tôi Nhưng linh hồn Đã chuyển dời sang em Mơ rất xưa Mặt khác đêm
Nhớ Sài Gòn
Đi đâu cũng nhớ về Sài Gòn Nhớ Khánh Hội, Ba Son sóng vỗ Nhớ con gió đi lạc trong ngõ nhỏ Nhớ cơn mưa chải tóc trắng trời rơi Nhớ cầu Sài Gòn vắt ngang trời cõng nắng Một vệt nghiêng soi bóng xuống cuộc đời Nhớ đước Cần Giờ dầm chân trong nước mặn
Hà Nội giờ trong nỗi nhớ
Hà Nội ta đem nỗi nhớ Thả vào hun hút heo may Doi cát đò Chèm năm ấy Sáng trắng mùa đông sông Hồng Lòng ta như sông phơi đáy Ơi người Hà Nội đầu đông
Chú tôi
Chú Thả tôi chú họ tôi hiền lắm Giúp nhà tôi không thiếu một việc gì Tuổi thơ tôi chú và tôi gắn bó Ông bà tôi vui khoai sắn bên nhau Một ngày mưa xưa, chú phải đi bộ đội Thím ôm em tôi tiễn chồng và khóc



