
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Đà Lạt
Đà Lạt hoa Mơn man khí lạnh Mây nhấp nhô Thấp thoáng mặt người Chiều mắc nợ với trời Mưa xối Ta mắc nợ ai Đà Lạt ơi
Chú tôi
Chú Thả tôi chú họ tôi hiền lắm Giúp nhà tôi không thiếu một việc gì Tuổi thơ tôi chú và tôi gắn bó Ông bà tôi vui khoai sắn bên nhau Một ngày mưa xưa, chú phải đi bộ đội
Lửa rơm
Thân em phận gái góa chồng Thắm nồng men ủ thắm nồng Gió Yên Tử lao xao qua rừng trúc Nắng Hoa Yên leo tới tận chùa Đồng Trần Nhân Tông nhắc không không sắc sắc; Khói sương mờ cửa sông chưa đủ khuất Thuyền quân Nguyên từng chìm dưới đáy sâu
Quảng Ninh
Gió Yên Tử lao xao qua rừng trúc Nắng Hoa Yên leo tới tận chùa Đồng Trần Nhân Tông nhắc không không sắc sắc; Khói sương mờ cửa sông chưa đủ khuất Thuyền quân Nguyên từng chìm dưới đáy sâu
Hoa hồng sinh nhật
Một đóa hồng hồng hồng Bé tặng sinh nhật mẹ Một đóa hồng hồng hồng Bé tặng sinh nhật ba Một đóa hồng vàng vàng Bé tặng sinh nhật anh Một đóa hồng vàng vàng
Đặng Thế Phong
Giọt mưa thu thánh thót Ướt đêm thu cuối trời Xót con thuyền không bến Vị Hoàng thành Vị Xuyên
Còn không duyên nợ
Hôm nao có còn không Mà hôm nay đã tới Hôm qua em đi đâu Để mây chờ gió đợi Có còn không người gọi Nước qua cầu ngừng trôi



