
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Tết vào nhà
Đào vừa qua cửa là thành tết Hai chữ BÌNH AN đỏ rực tường “Ngũ phúc lâm môn” xua mỏi mệt No say hứng chí lại ra đường
Hỏi
Không biết vì sao cứ tết về Là đào khoe sắc quất sum suê Phải chăng Trời Đất chiều Nhân thế Hay tại Mùa Xuân nặng ước thề
Giáp Tết
Chưa tết đào hoa đã đỏ đường Quất vàng lấp lánh sáng như gương Người khoe áo mới chờ xuân đến Đông vẫn đang còn chút vấn vương
Hóa rồng
Có câu cá chép hoá rồng Đài Loan từ chỗ tay không làm giầu Dưới biển ngạo nghễ đoàn tầu Máy bay lấp lánh trên bầu trời cao Người dân Quốc đảo tự hào
Chuyện tình Đài Loan
Có mối tình nào hơn thế không Tặng nhau tặng cả một vườn hồng Thưởng trà đàm đạo về Dân Quốc Xin hỏi Ông Trời có biết không?
Đảo khoai
Ngày trước nơi đây là Xóm Chài Cư dân bắt cá và mò trai Người không biết chữ, cơm không đủ Cái đói truyền đời khắp Đảo Khoai*
Chờ xuân
Hoá ra Thông vẫn là Thông Dầu cho vó ngựa thong dong cõi đời Tết Tây thì đã qua rồi Tết Ta đang đến thì ngồi đợi Xuân



