
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Mẹ con chị gà
Giờ đây chị mái mơ đã là mẹ của mười chú gà con nên có phần vất vả hơn. Ngoài vườn, dưới gốc cây chanh, mẹ con chị đang tìm mồi. Cái mỏ, cùng những chiếc cựa sắc đào bới đống rác. Bất chợt chị kêu lên gọi con về vui mừng lắm:
Con lợn đất
Một hôm, chú Quang đi công tác về mua cho chúng tôi nhiều quà nhưng tôi thích nhất một chú lợn đất. Chú Quang bảo: - Cháu có thích không? Tôi cảm ơn chú rồi chạy vào buồng nâng niu ngắm nghía một chú lợn đất thật đẹp.
Tôi đã hiểu ra
Bà tôi - người mà tôi đã từng yêu quý. Nhưng cũng có khi tôi lại thấy bà thật khó tính. Tôi đã nói với mẹ về suy nghĩ của mình. Mẹ bảo: - Con đừng giận bà. Bà bị bệnh cao huyết áp đấy. - Huyết áp là gì hả mẹ? Tôi hỏi. - Mỗi khi huyết áp lên cao, bà thường chóng mặt, nhức đầu và khi ấy, bà sinh khó tính.
Quả bóng cao su
Đối với một thị trấn nghèo nàn như chúng tôi thì bóng cao su thường hiếm, chúng tôi chỉ được dùng những quả bóng nhựa bé hay quả bưởi khô nướng chín, chứ không được đá bóng cao su. Vậy mà chúng tôi vẫn chia bè và đá. Các trận đấu gay cấn lần lượt diễn ra thoải mái…
Bé Tuấn dạy gà gáy
Gà mái của bé Tuấn ấp được mười chú gà con. Những đôi mắt gà đen bóng như hạt cườm nhìn Tuấn không chớp. Những cái cánh ngắn cũn cỡn vẫy vẫy. Những cái mỏ xinh xinh vàng khươm.
Tình bạn
Chả hiểu tình bạn là gì? Hai đứa cãi nhau Giơ ngón tay lên Bỏ! Mỗi đứa một nơi Bắt được con chuồn chuồn Chơi một mình Buồn ghê! Chạy tìm nhau Chơi!



