
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Mưa xuân
Mưa xuân bật dậy trên cành Mưa bay tim tím hoa chanh khắp vườn Hoa cam quấn quýt hương thơm Ngập ngừng hoa bưởi vẫn còn bay ra Dập dìu đào nở đầy hoa
Cây mít
Ở ngõ nhà tôi có một cây mít rất to, đã già. Cứ đến mùa hè là cây mít cuốn hút trẻ con trong xóm, vì trên những cành lá mít, ve sầu về đậu nhiều vô kể. Không hiểu vì sao mà bà tôi lại quý cây mít đến thế.
Mùa nước nổi
Cả Thuận Vi là một vùng đảo khi mùa nước tràn về. Những mái nhà, những lùm cây như được dựng lên từ mặt nước. Một vùng “đảo nhà” và “đảo cây” đan rợp vào nhau. Thấp thoáng những bóng thuyền, tiếng mái chèo
Cây bưởi
Cây bưởi em trồng Có vị cay nồng Trong rừng biển lá Và gai sắc lạ Tua tủa như chông. ÔI những chú bòng Vỏ tươi màu nắng
Lời hứa
Hôm nay, thầy giáo cho chúng tôi, lớp bồi dưỡng Văn lớp năm của huyện Hưng Hà, được về thăm nhà. Các bạn tôi tíu tít đi mua quà mang về cho em mình. Còn tôi, đang phân vân thì chợt nhớ đến lời dặn đi,
Bà của Hoa
Nhà Hoa ở một thị trấn nhỏ, cách nhà bà có vài chục cây số. Nó hay đạp xe một mình về thăm bà. Hoa thương bà lắm. Bà già rồi, tóc bạc phơ, lưng còng rạp. Thời gian đi qua đôi mắt đục mờ của bà. Cuộc đời vất vả đã để lại dấu ấn trên đôi cánh tay gầy yếu của bà.
Thằng Quắt
Từ trong đống rạ bỗng xuất hiện một thằng bé da đen trũi, cái mũi khoằm khoằm như mũi diều hâu. Nó ôm một bó rơm to đùng làm che hết cả cái dáng người mảnh khảnh loắt choắt. Mười ba tuổi mà nó bé như đứa lên mười, vì bé quá nên chúng tôi thường gọi là Quắt.



