
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Gió từ tay mẹ
Vườn trưa oi ả Nắng đang chói chang Gió từ quạt nan Chuyền vào giấc ngủ Đẩy lùi oi ả Gọi về giấc mơ Ngọn gió tuổi thơ Từ bàn tay mẹ.
Chiếc áo
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này,
Nắng quê tôi
Cái nắng quê tôi thật lạ. Nó mang sắc hồng chiếu lên những dải mây rực rỡ. Ngay từ sáng sớm, mọi người nhìn về phía đông đã thấy lóa mắt bởi một vùng mặt trời, cái khuôn đỏ tròn lặn ấy đang chuyển động không ngừng.
Tiễn bạn
Cổng trường không còn một chỗ để chen chân. Đoàn ô tô chật ních người đang nổ máy. Chúng tôi đứng xúm quanh cái Hương, bạn cùng lớp. Hôm nay Hương theo gia đình lên miền Tây xây dựng quê hương mới.
Hoa và gió
Cánh hoa nhài khẽ mở Xòa thành chiếc nôi êm Nụ hoa như em bé Lim dim con mắt nhìn Cánh hoa – bầu trời nhỏ Cánh gió – dải lụa mềm
Hồ quê
Mặt trời lên, sương tan hồ quê xanh màu tảo Mây choàng áo trắng xóa lượn nghiêng mình soi gương. Gió dạo nhạc du dương Nước lăn tăn dậy sóng Bên bờ dừa soi bóng Như những chiếc ô xòe.
Trên dòng mương
Trên dòng mương uốn khúc Bố lái chiếc thuyền nan Lúa đầy khoang thuyền nặng Lúa nhuộm ánh trăng vàng. Con thuyền như chiếc lá Lướt nhẹ giữa dòng trong Mà thu về - nắng đọng



