
- Sáng tác mới

Bạn có biết tại vùng Đông Nam Bộ - khu vực mà rất ít thần núi lựa chọn làm nơi trú ngụ, thì nơi đó tại vùng đất Phước Long anh hùng (Đồng Nai) giữa mây trời hữu tình, giữa 1 khu vực bằng phẳng lại bỗng...
Mùa hè đến nhẹ như một cơn gió. Sân trường bỗng vắng đi tiếng trống, tiếng cười, chỉ còn lại những hàng cây đứng lặng dưới nắng. Với tôi, mùa hè là khoảng thời gian vui nhất trong năm, vì được nghỉ học và được về quê thăm ông bà....
Đã lâu lắm rồi, hầu như không còn ai nhớ đến câu chuyện chiếc áo của những chú Chanh vì sao không được nhẵn. Nhưng trong cuộc thi kể chuyện các loại cây, cụ Thông già bỗng kể lại câu chuyện thế này:...
Phòng trà nhỏ của tôi vẫn lặng lẽ đón những vị khách phương xa, những con người đến rồi đi, nhưng đôi khi để lại những rung động rất khó gọi tên. Một chiều mùa đông, nắng nghiêng qua khung cửa, rơi xuống mái tóc vàng óng, bồng bềnh của cô gái Thụy Điển....
Có những tối mùa đông Hà Nội lạnh buốt, mưa phùn lây phây như những sợi tơ mỏng rắc nhẹ lên mái tóc, len vào cổ áo, thấm dần vào da thịt. Tôi – cô sinh viên năm thứ nhất học xa nhà – lặng lẽ bước đi vô định giữa phố phường đông đúc....
Thời gian luôn rời đi những vườn đào tưởng nhớ mùa hoa đã rụng về kí ức những sườn đồi dậy thì màu lê trắng tiếng cười em bao năm vang vang thung chiều...
“Ve! Ve!” Đó chú ve sầu quen thuộc đã mở hòm lấy cây đàn vi-ô-lông ra chơi bản nhạc mùa hè rồi đấy! Hè này chúng mình vui biết bao nhiêu! Vui không phải vì cái nắng năm nay rực rỡ hơn, ve sầu dạo nhạc hay hơn mà còn vui vì chúng mình được hít...
Con yêu dấu của mẹ! Hôm trước khi con gọi cho mẹ, chúng ta đang cách nhau nửa vòng trái đất. Lúc con hỏi: Con nên làm gì khi biết mình không được yêu hả mẹ Mẹ thật sự không kịp nghĩ gì, cũng chẳng nói được gì. Ngay lúc ấy, tim nhói đau, hai giọt lệ chắt từ bao giờ tự lăn trên má....
Bà tôi nay đã gần 70 tuổi rồi. Tóc bà càng ngày càng bạc vì sương gió và cả tuổi già. Bà tôi mảnh khảnh, gầy gầy nhưng vẫn còn khỏe mạnh. Bà ăn mặc rất giản dị. Bà hiền, yêu thương con cháu. Không ai hiểu tâm trạng bà như tôi, tôi sống với bà từ bé....
Trong một thế giới mà chúng ta được dạy rằng phải lên tiếng để được lắng nghe, phải kết nối để không bị bỏ lại, sự im lặng của người già đôi khi khiến chúng ta bất an. Ta tự hỏi: Ông bà đang giận mình?" hay “Bố mẹ có đang cô đơn?"....
Gió biển đêm thổi ràn rạt qua boong tàu, mang theo vị mặn nồng len vào từng kẽ áo. Con tàu Hải quân lặng lẽ rẽ sóng, ánh đèn vàng hắt xuống mặt nước loang loáng như những vệt ký ức chập chờn....
Sáng tháng Tư trong những ngày nghỉ lễ, mọi thứ cứ chầm chậm lại một cách thật dịu dàng. Giữa khung cảnh ấy, ta chợt bắt gặp một cô gái mặc chiếc váy xanh màu lá đang ngồi ngắm biển trên một chiếc võng nhỏ, đong đưa giữa khu vườn dừa xanh mát,...
Ở cạnh nhà tắm cơ quan có một giàn mướp xanh. Những cây mướp mập mạp thi nhau leo trên giàn tre, lá xanh xòe ra hớn hở. Nhìn kỹ giàn mướp ta thấy xen giữa những cây mướp khỏe mạnh, cứng cáp lủng lẳng những quả...
Qua rằm tháng Hai, mấy chậu Lan vẫn rộ. Rình lúc chồng đi vắng, nó khệ nệ bưng hai chậu Lan đặt ra ngoài ban công, kiếm tí nắng, kiếm tí gió, hi vọng giữ được lâu hơn. Mỗi ngày, từ sofa nhìn ra, Lan ngập mắt,...
Một hôm em bảo mẹ: Mẹ ơi, mẹ mua sách mới cho con đi, con hết sách đọc rồi! Và khi người giao sách đến, em mở ra và thấy Chang hoang dã – Gấu, một cuốn sách có cái tên khá lạ. Kèm...
Trong cuộc sống đầy khó khăn và thử thách, ai cũng sẽ nghĩ tới niềm an ủi lớn nhất cho mình đó chính là gia đình, nhớ về những ký ức thời còn vô lo vô nghĩ. Em cũng không phải là ngoại lệ....
Tết Bính Ngọ 2026, với nó, là một Tết đặc biệt, bao nhiêu năm, ngày cúng Ông Táo, cúng Tất Niên hay Mồng Một Tết, không về ba mẹ đẻ, cũng ở bố mẹ chồng hoặc trụ cột tại ngôi nhà chung của mình....
Chuyến xe lăn bánh rời khỏi thành phố trong một buổi sớm se lạnh, mang tôi rời xa nhịp sống hối hả để tìm về miền xanh bình yên của núi đồi. Những đồi chè – thứ tưởng như quen thuộc qua những tách trà thơm mỗi sáng – lại hiện lên một cách kỳ diệu và sống động khi tôi được chạm mặt thật gần, giữa bao......
Trong tủ đồ chơi của bé Hương có bao nhiêu thứ: nào là chú Chó Bông có chiếc nơ hồng cài ở cổ; nào là anh Ngựa Vằn với chiếc yên màu gấm tía; cô Gà Mái Mơ áo vàng mịn giương đôi mắt tròn xoe ngắm mấy chị Cốc...
Trong mắt những người thực dụng, "không làm gì cả" là biểu hiện của sự thất bại. Nhưng dưới lăng kính của Trang Tử và trí tuệ Á Đông, đó lại là một chiến lược sống thượng thừa....
Nếu kết quả này không như mong đợi, bạn hãy thử sử dụng công cụ tìm kiếm của Google dưới đây!



