- Góc chia sẻ

Cách xử lý đúng
Có một cái hố và có một đồng vàng ở dưới đáy. Một số người thò tay xuống lấy. Người nào thò tay vào hố mà không với tới đồng vàng đụng đều than là hố quá sâu. Chẳng ai than rằng tay họ ngắn quá nên với không tới.


Xưng - Hô
Việt Nam dùng từ chỉ ngôi thứ để xưng-hô nên nó mới phức tạp thế. Trừ quan hệ gia đình, thân tộc ra, bất kể khác biệt tuổi tác, thì cứ "tôi" mà xưng. Còn hô, cứ hô là ông/bà với người đứng tuổi, là anh/chị với người bằng hoặc ít tuổi. Việt Nam chưa quen xưng hô bằng chức vụ chứ không cứ xưng tôi, hô là Trưởng phòng Bắc,


Lời khuyên của cụ bà
"Này này, cháu có biết, khi già rồi thì cảm thấy ấm ức nhất điều gì không?" Nếp nhăn á? Haizz, không nhé. Tiền á? Kể thì cũng… Nhưng điều già này thực sự ấm ức, ấy là "ta đã bao giờ được vui chơi hay chưa".


Lạc đạo là gì?
Xưa vua Trần Nhân Tông có bài "Cư trần lạc đạo" (居塵樂道), trong đó có câu "Cơ tắc san hề khốn tắc miên" (饑則飧兮困則眠), nghĩa là thấy đói thì ăn, mệt ngủ liền. Ý Cụ bảo sống ở cái cõi này, cứ thư thả mà sống, mà hưởng thụ, đói ăn, mệt nghỉ, thế là lạc đạo, tức sống vui.


Vô sở hữu
Chúng ta hãy xem 3 chữ "Vô" (無), "Sở"(所) và "Hữu" (有). Nếu đọc theo tuần tự "Vô Sở Hữu"( 無所有) thì nó có nghĩa là "Sở trụ của Vô là Hữu" (무(無)의 처소(所)가 유(有)다), tức "trong Hữu có Vô" (없음이 있음 속에 있다). Còn nếu ta đọc theo chiều ngược lại là "Hữu Sở Vô"


Cuộc đời là một chuyến đi
Khi ta 10 tuổi, đó là cái tuổi thích được bám càng, đi đâu cũng được. Cuộc sống khi đó luôn lạ lẫm. Khi ta 20 tuổi, đó là cái tuổi làm gì, đi đâu cũng vui, miễn là được cùng bạn bè. Cuộc sống lúc này như chiếc cầu vồng đầy màu sắc.


Thầy thuốc
Dù cái tên "thầy thuốc" chưa bao hàm hết ý nghĩa của người làm việc cứu chữa người bệnh nhưng so với từ "bác sĩ" thì nó tốt hơn nhiều vì "bác sĩ" vốn là "tiến sĩ", là tên một học vị chứ không phải tên nghề nghiệp, chỉ vì cùng dùng chữ doctor của ngôn ngữ phương Tây nên nhầm suốt bao năm, chưa kể tên Tây
