
- Sáng tác mới

Hoa Mộc Miên
Bời bời một sắc tháng Ba Giêng Hai nhường để người ta đẹp rồi Lặng im, cháy một góc trời Đỏ cho rực đỏ ... để rồi lại xanh!
Người đặt tên cho Hoa dại
Những bông hoa dại bao giờ cũng là bông hoa dũng cảm nhất, thành thật nhất, nó rạo rực đợi mùa, chẳng phụ thuộc vào ai. Những bông hoa dại thậm chí chẳng cần có tên, nhưng lại luôn hồn nhiên đón nhận bất cứ cái tên nào mà người yêu nó gọi lên thành tiếng.
Thì thầm tiếng gọi
Đêm vào khuya, đất trời yên ả quá Trăng trong vắt, sương trở mình trên lá Con tắc kè ngủ quên Sáng nay cô đi, vừa xa mà đã nhớ Thương thương lắm, ngôi trường lồ ô và tranh cỏ Mấy cây cầu thân ái đứng bên sân…
Tháng Ba
Tháng ba về, sao ta cứ bâng khuâng. Nhớ kỷ niệm xưa không bao giờ trở lại. Những kỷ niệm của một thời trẻ dại. Trong sáng, êm đềm, sao nhức nhối trái tim?
Thanh phiên phích lịch
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán: 청천벽력 (靑天霹靂 - thanh thiên phích lịch). Ở đây, thanh - xanh, thiên - trời, phích lịch - sét đánh thình lình (chữ 霹, ngoài âm "phích" còn một âm khác là "tích"). Câu này có nghĩa là sét đánh giữa trời xanh (푸른 하늘에 벼락이 친다).



