
- Sáng tác mới

Có ai hẹn gì với tháng Ba không?
Có ai hẹn gì với tháng Ba không? Để hoa sưa cứ bời bời nỗi nhớ Mưa buông mành cuối đường, góc phố Rối tơ lòng, níu từng bước chân qua.
Sẽ muôn thuở trường tồn
Có một câu hỏi, con người đã và đang tồn tại qua bao nhiêu thiên kỷ trên trái đất? Văn học nghệ thuật cũng đã hiện diện qua bao nhiêu niên đại trước đời sống xã hội con người. Trong dài xa, trong biến thiên của vũ trụ rộng lớn, văn học nghệ thuật liệu còn chăng trên dặm dài đãi lọc?
Vầng mây an lành đậu xuống đời
Giữa những ngày đông giá, tiết cuối năm của miền Bắc, trời lạnh vừa đủ để cảm nhận cái rét món quà độc đáo của thiên nhiên ban tặng cho người miền Trung, miền Bắc. Kì lạ, nhiều loại hoa càng rét càng đẹp. Lất phất vài giọt mưa xuống là lộc cây, nụ hoa bừng lên. Sáng ra nhìn những giò phong lan, những chậu hồng đủ màu, những chậu trà chiu chít nụ...
Mãn thời chi thán
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán, Việt 만시지탄(晩時之歎 - mãn thời chi thán). Ở đây, mãn - muộn, thời - thời điểm, chi - của, thán - than thở. Câu này có nghĩa là sự than thở muộn màng.
Đoản khúc với Xuân Đam
Biết rằng rượu hát, rượu cười Chẳng đi hết được cuối trời yêu thương Thì muôn lớp sóng văn chương Vẫn dào dạt ở rượu suông của mình Biết là tài – mệnh gập ghềnh Không cãi lý, chỉ cứu mình bằng thơ.
Cảm xúc Tháng Ba
Có gì đắm sâu trong câu hát ngày xuân Làm chín mọng những chùm quả ngọt Có gì bồi hồi trong tiếng chim đương hót Tươi mát ngọt ngào hương sắc Thuận Vi.
Một thoáng tháng Ba
Rì rào một thoáng tháng Ba Lá vừa chợt biếc và hoa chợt hồng, Lòng vừa chợt những mênh mông Gió lang thang đã chợt mong thổi về.



