
- Sáng tác mới

Người Mèo và truyền thuyết Xi-vưu
Có rất nhiều nghiên cứu lịch sử và xã hội học về sắc tộc H’Mong, hay còn gọi là người Mèo hoặc người Miêu trên thế giới. Các nghiên cứu này làm hé lộ nhiều bí ẩn về một dân tộc lưu vong bắt đầu được các nhà truyền giáo phương Tây ghi chép lại từ thế kỷ 17. Điều gì đã làm cho một dân tộc có lịch sử hùng tráng và nền văn hóa rực rỡ qua nhiều thế kỷ...
Mênh mông hương bưởi
Đi dọc chiều tháng Ba trong một không gian mênh mông hương Bưởi thấy lòng nhẹ nhõm vô ưu biết nhường nào. Đắm mình vào màu xanh đậm ngút ngát nồng nàn hương thơm, say mê lắng nghe tiếng chim hót, nâng niu chùm hoa Bưởi tinh khôi trắng muốt trong tay chợt nghe xốn xang một nỗi niềm diệu vợi. Ôi ngọt ngào thân thương quá hoa Bưởi của quê hương…
Phạm Hồng Oanh và Hoa nở không mùa
Có thể nói, khi Phạm Hồng Oanh chỉ để lòng mình đối diện với chính lòng mình, “Tâm thi” của nhà thơ đã hóa thành “Thần minh chi chủ,” đã sáng dậy mọi hình hài thi tứ. Từ “Mặt trời xa lắc” đến “Hoa nở không mùa.” Với hai tập thơ còn khiêm nhường trong gia tài của đời người cầm bút. Nhưng cái quý ở thơ là, Phạm Hồng Oanh đã tìm được dáng vẻ riêng...
Thiên lự nhất thất
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán: 천려일실(千慮一失 - thiên lự nhất thất). Ở đây, thiên - nghìn, lự - lo lắng, nhất - một, thất - mất, hỏng. Câu này có nghĩa là lo cả nghìn thứ vẫn có MỘT thứ hỏng. Câu này ám chỉ là người tài giỏi đến mấy, chu toàn, cẩn trọng đến mấy thì vẫn có thể sơ suất, mắc lỗi
Tháng Ba
Tháng Ba về anh có biết không Lúa mướt xanh đương thì con gái Dập dìu làng ta vui mùa trảy hội Thôn nữ cười, xúng xính tứ thân.
Về Hà Nội cùng em
Nếu anh có về với Hà Nội tháng ba Nhớ mua giùm em một chùm hoa bưởi Để nhớ cái ngày mình gặp nhau bối rối Hương bưởi nồng nàn phủ kín cả triền đê
Của ai
Của ai ta ngỡ của ta Của ta ai cũng tưởng là của ai Thật ra chẳng có đúng sai Của ta ai nắm của ai ta cầm



