
- Sáng tác mới

Sự tích cây hồng
Có bà mẹ già yếu Sống với người con trai Mẹ con thương nhau lắm Dù bữa sắn bữa khoai. Trước cửa ngôi nhà họ Cổ thụ cành khẳng khiu Có hoa mà không quả Lạnh lẽo càng đìu hiu.
Tháng Năm mùa thi
Về nhé em Tháng năm đón đợi Hy vọng râm ran, cong vút cánh phượng hồng Ai thổi sáo hè, rung trời cao khao khát Gió bát ngát đồng, dòng sông vang tiếng hát
Biết ơn là cội rễ - dấu vết của văn minh
Con yêu dấu! Hôm nay, nhân kỷ niệm ngày Giỗ Tổ Hùng Vương, ngày mà cả dân tộc ta cùng hướng về một gốc rễ chung. Mẹ muốn nói với con về điều làm nên vẻ đẹp sâu xa nhất của một con người: LÒNG BIẾT ƠN. Các con đang sống trong thời đại văn minh.
Thực: Thời đại chúng ta
hơi nước ngạo nghễ vỡ tiếng thời đại chúng ta thời đại chúng ta bắt đầu bằng buổi sớm với cái ngáp thượt làm xám xịt chân mây nóng lạnh trong huyết quản không còn đo đếm được nỗi buồn hắt ra từ óc như hạt lựu trái mùa
Chùm thơ: Chờ hoa
Đem cả đầm sen về góc nhà Lá sen mơn mởn chờ ra hoa Hương sen sẽ toả theo làn gió Bay tận vào trong lúc thưởng trà
Cây trầu bà
Tại sao lại gọi cây trầu bà Tại sao chỉ lá mà không hoa Tại sao xin hỏi có ai biết Hay là chỉ phán trời sinh ra
Dậy sớm ở Phước Long
Đất trời men ủ ngọt ngào Búp non còn ngậm dạt dào sương đêm Tiếng gà tan giữa chênh vênh Thinh không cao rộng như miền cổ xưa



