
- Sáng tác mới

Chân
Chân là gốc và xa tim nhất Lại càng xa bộ óc con người Chân ít được quan tâm đúng mức Đó là điều rõ đến mười mươi
Không đề
Em đến dè dặt cái nhìn nỗi nhớ lặng im. Rồi em đi trái tim anh ngơ ngác tìm em trong cổ tích trong giấc mơ, em bỗng thành ngày xưa kỷ niệm vèo xa lắc.
Phép trừ của đời người
Trừ nhiều! Cộng ít! Luật người Lá non ít. Lá vàng rơi quá nhiều Đem cân đo chút sương chiều Vừa tan vừa trách nắng nhiều đổi thay Người ta yêu/ Con sông gầy
Tháng Sáu
chẳng có tháng sáu nào che ô cho chúng mình khi nắng lên, khi mưa xuống chùm osaka lướt thướt rực rỡ của bây giờ đâu phải rực rỡ ngày xưa góc bể chân trời bốn mùa dầu dãi cổ tích màu diệp lục xào xạc chuyện ấu thơ
Hòn Gai
Anh đã về Hòn Gai quê em Mang câu hẹn tự một thời xa ngái Phà Bính, Phà Rừng bao nhiêu người đứng đợi Có như anh, sao cũng bồn chồn? Phải nhà em mọc cuối sườn non Thị xã như hoa cài vách núi
Những gì tôi yêu
Tôi là Nguyễn Năng Dũng, mọi người gọi tôi là Dũng. Là một nghệ sĩ nghiệp dư, tôi chụp ảnh, quay những thước phim điện ảnh, chơi guitar và viết nhạc hay có thể là biến thứ cảm xúc sâu lắng từ cảnh vật thành những bức tranh.
Mẹ em
Trong cuộc sống mỗi con người, không ai là không có người mà mình yêu thương, trân trọng nhất. Nhưng đối với em, người mà em yêu thương nhất đó là mẹ em. Mẹ không chỉ là người sinh ra em mà còn là người chăm sóc em, dạy dỗ và yêu thương em vô điều kiện.



