
- Sáng tác mới

Không gian mùa hạ
Không gian mùa hạ Ngột ngạt oi nồng Như cục lửa hồng Lăn trên mặt đất Từng cơn nắng gắt Đổ xuống mặt đồng Mẹ ra ruộng cấy Lửa tràn xém lưng.
Chiếc nón của mẹ
Trưa hè nắng cháy Mẹ nghỉ bóng râm Nón thành chiếc quạt Chao chao hương đồng chiếc nón theo mẹ Cả những ngày mưa Tròn vo bóng nón Che đầu ban trưa.
Cái quạt
Phành phạch! Phành phạch thân quạt mảnh mai Mà sao đựng được Bao cơn gió dài Quạt là cửa mở Chớp giật liên hồi Bao làn gió mát
Chiếc cốc pha lê
Chiếc cốc pha lê nhỏ Chứa đựng nhiều điều hay Nhưng chẳng thể chịu được Những cú đập quá tay chiếc cốc pha lê nhỏ Trong suốt và mỏng manh Vô tình chiếc cốc vỡ Những mảnh vụn tan tành
Người mẹ thứ hai
Ngày mẹ nó mất, nó khóc rất nhiều. Nó thương mẹ lắm nên khi mẹ mất nó rất buồn và cảm thấy trống vắng trong lòng. Từ ngày đó, bố chán nản công việc, rượu chè be bét và bị sa thải khỏi nhà máy. Nó lại càng thấy buồn hơn. Căn nhà thiếu vắng bàn tay của mẹ nên bề bộn hơn trước.
Sự ân hận muộn màng
Trong cái hang đầy cỏ dại, chú dế đang co ro nằm đó. Một cơn gió nhẹ thoảng qua làm chú giật mình. “Ôi! Âm thanh gì kéo dài thế nhỉ? À! Đó là bài ca mùa xuân mà! Mọi người chắc vui lắm còn mình thì đang đói run lên đây”.
Một câu hò Huế trên sông lạnh
Giọng hát em kéo hết mưa xứ Huế Trút vào hồn tôi cả thác u sầu Tiếng sênh phách của nghìn năm trước Hoá sông mơ- tôi chiếc là về đâu? Chàng trai Bắc Kỳ tưởng chỉ mê quan họ



