
- Sáng tác mới

Nước mắt học trò
Nước mắt cô cày vào gò má Những rãnh sâu gian khổ bật lên Nước mắt như sông chảy qua sa mạc. Nước mắt hôn hồng căng má em Giọt sương trên cánh hồng tinh khiết Gương mặt em là trang thơ chưa viết Nước mắt kẻ dòng- thương nhớ chắp vần lên.
Lúc nào mùa xuân ra đi - Trần Kim Hoa
một lúc nào bên nhau ta lỡ quên ngày vẫn mặt trời đến rồi đi đêm vẫn trăng tròn trăng khuyết mà dòng sông ôm bóng mình về Đông mải miết để đôi bờ ưu tư một lúc nào ta quên
Gia đình chim câu
Dựa trên cây cau Có chuồng chim câu Còn thơm mùi gỗ Trắng toát màu vôi Hàng ngày ở đó Có gia đình nhỏ Của nhà chim câu Bộ lông nâu nâu
Gói ngày chông chênh nhớ
Em nhặt cánh buồm xanh Đi dọc miền thiếu nữ Ban mai khuất sau rặng núi Vắt cạn hoàng hôn trong lá rơi Em nhặt câu thơ rưng rưng Gói ngày chông chênh nhớ Gói nỗi vui mờ nhạt
Nắng
Ánh nắng thu dìu dịu Chăm chỉ dệt sắc màu Cơn gió thu man mác Đẩy mây trôi về đâu? Giọt nắng nào đùa nhau Thuồn qua từng kẽ lá Chơi trò trốn tìm rồi Nắng mệt nhoài trên lá.
Cháu tôi
- Cô Vân Anh ơi! Sang đây cháu bảo cái này! Đang mải mê đọc truyện, tôi bỗng thấy một bàn tay nhỏ bé lay lay vai tôi. Tôi quay lại: bé Hà - cháu gái tôi. Con bé đang nhìn tôi chờ đợi. Thấy tôi nhìn dò hỏi, nó cười nhận lỗi rồi vội vàng xóe bàn tay phải ra trước mặt tôi.
Tắm biển
Ra bãi tắm Em gọi nắng: - Nắng ơi, nắng Xuống đây tắm Ôi biển rộng Sao nghịch ngợm Đùn sóng lên Chạy trên cát Em tắm mát, Biển vui cười: - Tôi là biển



