
- Sáng tác mới

Mùa hè
Mùa hè gió thổi dịu êm Cây cười với gió bốn bên dạt dào Lúa vàng vỗ sóng lao xao Đêm về thức dậy nghìn sao trên trời
Vừa
Xe bê tông vừa đi vừa trộn Giề lục bình vừa nở vừa trôi Chỉ có anh và có tôi Sao vừa là bạn, là đôi được giờ?
Gửi bạn
Mình đã già đi sau chiến tranh Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói... Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối Lúc trở về chỉ còn một mình thôi Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối
Đêm trăng quê em
Mặt trời vừa khuất rặng cây Chiều như đã tối dâng đầy lòng đêm Trăng từ sau bếp trồi lên Tròn như cái đĩa vàng trên vòm trời Bữa cơm mùa mới xong rồi Cả nhà trải chiếu cùng ngồi ngắm trăng Bên thềm miu, cún lăng xăng
Ta ơi, trở lại
Có lẽ từ ngày nào đó thật xa xôi, Ngày ấy Mặt Trời còn rất trẻ, Thiên không xanh, trong xanh đến thế, Mây ngũ sắc thơm những tinh cầu, Những tinh cầu dậy mùi táo chín… Ngày ấy mây trắng như tinh,
Mái tóc của mẹ
Ký ức tuổi thơ của tôi có một góc rất dịu dàng, luôn hiện lên trong những buổi sáng tinh mơ, khi sương còn đọng trên những tàu lá chuối ngoài vườn, khi nắng mới chỉ vừa chạm nhẹ lên giàn thiên lý trước hiên nhà.
Tuổi thanh xuân thứ hai
Những ngày ta còn trẻ Mải mê chuyện sinh nhai Giấc mơ gác lại, sống mệt nhoài Vì gia đình, ta luôn nhoẻn cười Với cái gọi là "đầy trách nhiệm" Quên bản thân, luôn gắng vượt qua



