
- Sáng tác mới

Gặp lại
Mong gì gặp lại đâu em Nỗi đau hóa đá trong tim lâu rồi. Những say mê của một thời Lẽ đâu giờ lại bồi hồi trong anh. Em còn thấp thoáng mong manh
Chiều rơi
Buồn vui dong ruổi đường đời Mưa sa nắng cháy chơi vơi bao điều Cung thì ăm ắp thương yêu Cung thì hun hút bão chiều vừa tan…
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Viết khi mùa phượng nở
trong trí nhớ đầy hoang mang của tôi có ngọn gió lông bông có chùm hoa xấu hổ có bàn tay lấm mực mùa thi có nụ cười ngượng ngùng dọc đường đến lớp thấp thoáng gương mặt bạn bè thì thầm những bí mật tuổi thơ, những trong trắng dại khờ
Từ "Búp trên cành" - những mầm non văn chương đầu tiên ở Thái Bình đến "Các nhà văn mang tên Nhóm Búp"
Trên mảnh đất Thái Bình xưa và Hưng Yên hôm nay, với lịch sử văn chương, với quá trình hình thành “Các Nhà văn mang tên Nhóm Búp”, một dấu ấn đặc biệt không thể phai mờ một vùng “Minh tinh Khuê văn” quê lúa sẽ mãi còn vọng vang và lưu vào muôn thuở...
Em nhớ mẹ
Mẹ đã chuyển ra Hà Nội làm việc cùng với ba. Em ở nhà với ông bà ngoại. Ngoại rất thương và luôn chăm sóc em, nhưng em vẫn luôn nhớ mẹ. Em nhớ khuôn mặt, nụ cười của mẹ.
Sự tích quả chanh
Đã lâu lắm rồi, hầu như không còn ai nhớ đến câu chuyện chiếc áo của những chú Chanh vì sao không được nhẵn. Nhưng trong cuộc thi kể chuyện các loại cây, cụ Thông già bỗng kể lại câu chuyện thế này:



