
- Trang thơ

Nỗi sợ của người già
Nỗi sợ lớn nhất Của tuổi bảy mươi Đó là bệnh tật Cô đơn cuối đời... Con cái mải miết Mưu sinh gia đình Không thể thấu hết Nỗi buồn nơi mình... Và rồi chúng nó
Đá đổ mồ hôi
Chủ quan nghĩ mình khỏe Còn đủ sức "xông pha" Ấy vậy mà một tí Biết thế nào là già! Trở trời hay trái gió Nhất là khi chuyển mùa "Hàn thử biểu" tự có
Sự tích con heo đất
Có một gia đình nọ Chuyên cuốc mướn làm thuê Dù quanh năm tằn tiện Vẫn thiếu hụt tứ bề. Mất mùa toàn thóc lép Khó bòn từ nắm rau Tiền nong cạn, gạo hết Hai vợ chồng… nhìn nhau.
Ngày con ra đời
Mấy mươi năm trước dải đất nâu lúa, rau chen nhau mùa gối mùa hối hả Bát cơm thơm từng hạt trắng tròn mẹ trao con, giọt mồ hôi mặn nắng.Cha đã đi, bước hành quân mải miết Lá ngụy trang tha thiết vẫy chào
Đến vùng đất mới nghe kể một câu chuyện cũ mà không cũ…
Có lúc con quên nắm cơm của mẹ Lửa thật hồng hắt qua mưa mùa đông Mẹ lén ăn sắn. Nhường bơ gạo cuối Cơm mặn hơn vì vương một giọt nồng Con quên đòn gánh nghiến bầm chai vai mẹ
Viết tiếp tứ thơ Mười nghìn…
Mười nghìn ngọn lửa choàng vai thương nhau Mười nghìn nứt vỡ chạm nhau đỡ đau Trường Sơn mái nhà lợp bằng mây trắng Người đi gọi người nghìn năm đồng vọng Mười nghìn con sông tụ thành biển rộng
Tái thu
Em đang ở đâu, người đàn bà quá khứ? Ta cách gì để gặp lại nhau đây, Để lần đầu và cũng là sau cuối,Tạ cuộc tình đã lắm chua cay…Để soi đáy mắt nâu trong vắt, Quên dối lừa chất chứa hàm oan,



