
- Trang thơ

Bến xưa
Se se gió lạnh trời đông Người nơi bến vắng còn trông còn chờ Vẫn là luyến nhớ người xưa Qua bao mùa nước vẫn chưa thấy về
Gặp ở chiều Thu
Dặt dìu trong tiếng gió thu Nghe đâu đó tiếng chim gù ngọt hơn. Mây chiều chẳng rõ nguồn cơn Cứ sầm sập, cứ dỗi hờn... mà mưa.
Chia tay nhé Biển ơi!
Đừng nói lời chia tay Để biển buồn đến thế Trận mưa bay nhè nhẹ Hoen bờ mi long lanh Hôm qua biển còn xanh Nụ bình minh ngời sáng còn mỉm cười lơ đãng...
Lòng khòng tập đi
Đã từng đi khắp tây đông Về già mới lại lòng khòng tập đi. Liêu xiêu bước bấc bước chì Vịn giường bám ghế lần đi khắp phòng...
Tự nhủ
Đời buộc ta mấy nút mấy nút vợ buộc ta rồi ta buộc ta nữa ta làm ta? dễ à? Hàng trăm nút buộc mà ở trong ta ràng rịt
Sáng tạo
Ngốc tột cùng thành cổ tích nghìn năm, Có một kẻ “Đi nơi Vô Tang Tích”, Làm một việc cực kỳ ngốc nghếch, Là “Kiếm tìm một vật Vô Danh”.
Chớm đông
Đầu thu nắng bên gió Giữa thu mây và mưa Chỉ cuối thu không có Mắt đen em nhìn anh Tình thu thôi nhung nhớ Thơ thu vò rối tơ duyên thu tàn duyên nợ Người mượn hồn bơ vơ



