
- Trang thơ

Phố cổ thu vàng
Muốn gửi cho anh mảng nắng vàng phố cổ Hà Nội mùa thu trong vắt đến lạ kỳ Muốn gửi cho anh mùi thơm hoa thiên lý Nở ở vườn nhà nơi dậu giáp nhà anh Sắp cuối thu rồi nên trời mãi cao xanh
Mưa ngâu
Chắc còn uẩn ức gì đây, Mỗi năm chỉ có vài ngày gần nhau. Hạt buồn lúc chậm, lúc mau, Sụt sùi cảnh vợ chồng Ngâu đến giờ! Bao nhiêu đôi lứa tìm về,
Nợ
Cho em được nợ anh mùa thu Nợ cơn mưa không còn ào ạt Nợ cái nắng chỉ còn vàng nhạt Mà vẫn đủ làm rưng rưng heo may Cho em được nợ anh Một ngày chân quên lối hẹn
Chùm thơ: Mưa
Mưa bay trắng xóa một màu Hạt mưa nói hộ lòng nhau đêm dài Tay nâng khuy cửa em cài Đêm nay có trận mưa-ngoài-cơn-mưa !
Thu non
Giữa trời treo cái liềm trăng Lầm lì cắt đứt bao tầng khăn mây Rạt rào lá, chợt lặng ngay Vẻ như e ngại heo may chớm về Gánh gì, ai mải miết đi Cúi vành nón trắng không hề nhìn trăng
Mùa Thu
Mong manh mùa thu Giữa phương trời xa lắc Anh đi Mình em Heo may lạnh lẽo Lá vàng trút gió Lạc lõng đêm Mỗi hàng cây góc phố
Chiều sông quê
Sông quê tựa dải lụa hồng Thuyền ai một mảnh trăng cong hững hờ Cải vàng giấu nỗi buồn mơ Dâu vồng sóng biếc đôi bờ xôn xao.



