
- Trang thơ

Mưa ngâu
Sụt sùi chiều mưa ngâu Mưa chi hoài cho nhớ Cho mưa quên bạc đầu Tiếng mưa rơi nức nở Thoắt có rồi thoắt không Mà đời người đã cũ
Thu hạnh phúc
Thu nghe lá Rơi trong ngõ nhỏ Heo may gầy Nắng nhạt tàn phai Em mơ ước Niềm vui trở lại Như hoa hồng Đỏ thắm đón xuân
Nói với Thu
Dẫu tiếng ve giăng bủa níu thời gian Nhưng cánh phượng đã úa tàn khắc khoải Nên không thể kéo mùa Hè quay lại Thu chớm rồi... tận mãi phía trời xa...
Cà phê ánh trăng
Lọc sương sớm Lọc nắng chiều, lọc tối Lọc đêm khuya Lọc gà gáy bình minh Lọc tí tách Lọc người chờ, người đợi Hương cà phê Không lọc trắng nổi mình Lọc mê tỉnh Lọc thân tình, quen lạ
Viết giữa mùa ngâu
Ơn trời gieo hạt mưa ngâu Cho đàn ô thước bắc cầu qua sông Để Ngưu Lang được làm chồng Để cho Chức Nữ ấm vòng tay yêu Sông Ngân tuôn lệ đã nhiều
Em và Tôi Mùa Thu
Chẳng đủ dại khờ để bất chấp có nhau Chẳng đủ tin để một lần dám nói Chẳng đủ say để cuồng quay giông bão Chỉ cuối ngày lặng lẽ nghĩ về nhau Mình đã qua thời tuổi trẻ còn đâu Lại gặp nhau khi mái đầu không còn xanh như trước
Đồng vọng
Người vừa đến ta đã lại đi rồi Còn nỗi nhớ lọt vào miền xa thẳm Sân ga vắng tiếng còi tàu xa ngái Mênh mênh, mang mang một ráng chiều Ta sóng sánh soi vào đáy mắt Loang loang .. mưa thấm vào lòng đau !



