
- Truyện ngắn

Chuyện cây khoai nước
Thứ sáu - 01/05/2026 06:50

(Ảnh: St)
CHUYỆN CÂY KHOAI NƯỚC
Ở bờ rào phía sau nhà tôi nơi chiếc cống chảy qua có một cây khoai nước. Trước kia nó là một củ khoai ai vứt ra đấy dần dần nảy mầm và mọc lá xanh non. Ngày ngày tôi vẫn thấy nó và cũng chẳng buồn để ý xem nó mọc ở đấy làm gì. Một hôm mẹ tôi về quê thăm bà và bà mang lên một con lợn con mũm mĩm thả vào cái chuồng đã xây từ lâu. Chúng tôi thích thú đứng xem con lợn, chỉ chỉ, trỏ trỏ và phá lên cười. Con lợn thì sợ sệt, đôi mắt lấm lét nhìn chúng tôi, nó nép sát thân hình nhỏ bé vào góc chuồng, đuôi cụp xuống. Thấy vậy, mẹ tôi nói:
- Thôi các con, trêu nó làm gì? Nó sợ đấy! Vân đâu cắt cho mẹ một ít dọc khoai đi!
Tôi đứng ngớ người ra giữa sân hỏi mẹ:
- Cắt dọc khoai ở đâu hở mẹ? Nhà ta có trồng khoai nước đâu!
- À, con ra chỗ rãnh sau nhà ấy mà cắt! Vừa bước ra đến sau nhà tôi đã sững người ngạc nhiên. Trước mặt tôi, dọc theo lòng rãnh mọc đầy những cây khoai nước, lá xanh tốt um tùm. Tôi chợt nhớ ra những cây khoai này chính là do củ khoai nhỏ bé hồi nào đẻ ra. Ừ! Phải rồi tôi nhớ có lần mẹ tôi hí hoáy xới cái rãnh rồi nhấn thêm những cây khoai mới. Từ một cây thành bốn năm cây rồi thành nhiều cây như bây giờ. Ôi những cây khoai sao chúng nó chóng lớn đến thế! Ngẩn người ra một lúc rồi tôi lấy dao cắt tỉa những dọc lớn. Lá khoai giao nhau thành cái vòm xanh mát dịu không giọt nắng nào lọt qua được. Có tàu lá to như một cái ô xinh xắn. Từ đấy những cây khoai nước ấy là nguồn thức ăn chính của chú lợn nhà tôi.
Ngày tháng qua con lợn lớn dần. Cái bụng nó to ra rồi sệ xuống, mông và vai nó núng nính những mỡ, nó bước đi thật nặng nề. Rồi một hôm nó đã ra đi.
Con rãnh khoai nước thì vẫn còn nguyên ở sau nhà. Mẹ tôi lấy phân từ trong chuồng lợn ra, chăm bón cho khoai nên chúng lại càng xanh tốt.
Nhà tôi đã bán ba lứa lợn nhưng rãnh khoai nước vẫn còn đó. Hết đợt này đến đợt khác cắt xong nó lại mọc lên. Những tàu lá xanh mướt lại giao nhau thành một cái vòm xanh mát dịu. Mãi đến bây giờ tôi mới nhận ra lợi ích của cây khoai nước và mới hiểu được ý nghĩa của việc mẹ tôi làm.
Bùi Thị Ngân
12 tuổi, Thị xã Thái Bình
—----------------
* Giải C Văn, Cuộc thi “Em yêu đồng ruộng quê em”, Hội Văn nghệ Thái Bình, 1981-1982



