
- Truyện ngắn

Nghỉ mùa
Thứ sáu - 01/05/2026 09:24

(Ảnh: Pixabay)
NGHỈ MÙA
Tiết học cuối cùng của hôm thứ bảy là tiết sinh hoạt, cô giáo tươi cười nói:
– Cô chúc các em trong một tuần nghỉ mùa sẽ giúp cho bố mẹ được nhiều việc, và đừng em nào lơ là học tập.
Hương đứng dậy thay mặt cho cả lớp hứa trước cô giáo là sẽ xứng đáng với lòng cô mong muốn.
Tôi là một học sinh trên Thị xã mới chuyển về đây được gần hai tháng. Tuy vậy, cái dáng dấp thành thị của tôi chưa phai một tý nào. Điều đó khiến nhiều khi tôi phát ngượng với bạn bè.
Tối tối, cả nhà tôi ngồi quây quần trên sân sau một ngày làm việc khẩn trương. Tôi hờ hững gác đầu vào gối mẹ nhìn lên trời. Tôi chăm chú đếm ông trăng chui qua không biết bao nhiêu tảng mây một cách say sưa. Vài ông sao đổi ngôi cứ vút đi nhấp nháy, nhấp nháy. Tiếng mấy chú dế tỉ tê kêu ở bờ ao buồn buồn. Đang lắng nghe tiếng dế, chợt mẹ tôi hỏi:
– Mai con có đi học không hở Nguyệt?
– Chúng con được nghỉ mùa rồi mẹ ạ.
– Vậy mai con đi gặt giúp ông một buổi nhé.
Tôi dẫy nảy:
– Con chịu thôi. Con đã gặt bao giờ đâu mà gặt hộ!
– Con gái đâu mà đoảng thế. Học tận lớp bảy rồi mà chẳng biết gặt hái gì cả. Đấy, cứ xem các bạn cùng lớp con đấy...
Bì sao được với các “thần đồng” ấy cơ chứ. Mùa nào cũng đi cấy, cũng đi gặt cho hợp tác xã, chân tay đứa nào cũng nâu bóng, khỏe khoắn, chẳng bù cho tôi tý nào cả. Đi lao động chúng cứ làm nhanh thoăn thoắt. Còn tôi cầm cái liềm cũng ngượng, nói gì đến làm cơ chứ.
Mẹ tôi lại nói tiếp.
– Mai cứ đi làm đi. Không biết làm phải tập cho quen chứ.
– Vâng!
Tôi đáp cụt lủn. Sáng hôm sau, tôi xách liềm đi gặt. Tôi chọn bộ quần áo cũ và buộc thêm cái dây chuối vào thắt lưng cho gọn.
Tôi lẳng lặng đi theo các chị con bác tôi. Trời còn sớm. Sương dạo này đã thấy rơi nhiều. Đặt chân vào vạt cỏ còn đẫm sương, tôi rùng mình: lạnh thật. Tôi quấn chặt chiếc khăn vào cổ. Mọi người ào xuống ruộng gặt. Tôi lúng túng tại cái liềm. Tôi chỉ quen làm tay trái, mà cầm vậy thì liềm cong lên không gặt được. Ông tôi bảo cách cầm liềm tay phải:
– Thế, thế. Được rồi. Gặt đi xem nào.
Tôi mím môi lại, hai chân choãi ra thật rộng rồi bắt đầu gặt. Mặc dù liềm của tôi sắc nhất, nhưng cứ phải kéo cưa mãi mới đứt. Mồ hôi nhỏ giọt trên mặt tôi đỏ lựng.
Đến lúc gặt gần xong bốn sào, tôi đã khá quen tay. Thật là vui. Thế là tôi đã biết gặt rồi. Thế là từ nay khỏi bị mẹ chê.
Mấy hôm sau tôi lại cùng mẹ đi gặt ruộng phần trăm. Nhưng vừa đến cửa thì Hương, lớp trưởng lớp tôi lại gọi đi gặt ruộng đội. Rõ chán quá.
Tôi đang phân vân thì mẹ tôi bảo:
– Ruộng phần trăm còn ít, con cứ đi gặt với các bạn cũng được.
Ruộng đội có hơn một sào ở cạnh ao trường. Hợp tác xã mới cho năm ngoái để làm quỹ. Mới làm được một vụ nên lúa tốt bời bời, ai trông cũng phải thích. Tôi vừa gặt vừa lo các bạn cười chê là gặt chậm. Nhưng chẳng ai để ý đến cả, mà cứ chuyện trò râm ran.
Gặt xong, chúng tôi nhờ bố cậu Vinh cày giúp. Cày xong, chúng tôi xếp ải luôn để đến nữa trồng rau.
Theo đà ấy tôi càng ngày càng quen việc. Chắc chắn sau một tuần nghỉ mùa, tôi sẽ có những việc làm tốt để tặng cô giáo kính yêu. Chắc cô vui lòng lắm các bạn nhỉ.
Phạm Thị Tuấn Phương
12 tuổi, Minh Tiến – Thị xã Thái Bình
—------------------------
* Giải B Văn, Cuộc thi “Em yêu đồng ruộng quê em”, Hội Văn nghệ Thái Bình, 1981-1982



