- Văn học dân gian

Ăn bớt bát, nói bớt lời
Lời khuyên sâu sắc về sự khôn ngoan và tinh tế khi giao tiếp: cần biết KHIÊM TỐN và TIẾT CHẾ Ăn bớt bát: non dạ thôi sẽ không bị ấm ách khó chịu, không bị tiếng tham hay lãng phí. Nói bớt lời: nhường lời, chạm ý, không bị chê nhiều lời, lấn át người khác. Bớt lời cũng là cách ta tạo ra cho mình khoảng lặng để cân nhắc thận trọng hơn khi giao tiếp.


Rửa tai
Chuyện từ thời thượng cổ Có ông tên Hứa Do Ẩn dật chằm Bái Trạch Mặc thiên hạ đói no… Nghe tiếng người tài giỏi Vua Nghiêu tìm đến nơi


Voi và Kiến
Voi cậy cặp sừng nhọn Bắt nạt hết mọi loài Một hôm gặp đàn Kiến Nó dậm chân ra oai. - Tránh đường mau! Loài Kiến Bé nhỏ như chúng mày Ta đây chỉ một đạp


Dê đen và dê trắng
Dê đen và Dê trắng Gặp nhau ở giữa cầu Dê trắng vểnh râu quát: - Tránh cho ta qua, mau! - Cầu của chung cả xóm Sao tao phải tránh mày! - A! Thằng Dê đen láo


Rắn dời chỗ ở
Năm ấy Giời đại hạn Cạn nước đầm, ao, hồ Hai anh em nhà Rắn Khó kiếm ăn. Rất lo! Rắn nhớn bảo Rắn nhỏ: “Phải đi khỏi chỗ này Giời này còn hạn nặng


Sự tích nồi thắng cố
Trên vùng cao Tây Bắc Trong một bản người Dao Có hai vợ chồng trẻ Tỉa ngô và trồng đào. Chợ phiên nào cũng xuống Mèn mén rồi rượu ngô Lúc về chồng say xỉn


Tài và bất tài
Trang Tử đi chơi núi Cùng với mấy học trò Thấy một ông chống búa Đứng dưới gốc cây to. “Còn đắn đo chi nữa Sao không chặt cây ni?”“Cây to nhưng gỗ xấu
