
- ĐÀO THANH BÌNH

Chiến công anh
Em chưa một lần đến Hải Phòng Chưa nhìn phố phường đầy hoa phượng đỏ Nghe tên anh, muốn về thăm nơi đó Thấy màu hoa thấm máu tim anh. Anh Lịch ơi! Anh ra đi - Những gì để lại? Em chỉ thấy giữa màu hoa đỏ
Ký ức tuổi thơ tôi: Nắng trong đêm
Em lắng nghe trong đêm Tiếng tằm già lên nén Tơ mềm vương óng ả Như nắng vàng bừng lên Em lắng nghe trong đêm Tiếng sa dài như chảy
Sức mạnh của niềm tin
Khi bạn sinh ra một đứa con gái nhỏ như con mèo, gầy gò yếu ớt, mắt mở to nhìn đời thao láo mà không khóc; khi bạn dạy một đứa con mà bạn chưa nói xong nó đã cãi xong và tiếp tục gây sang chuyện rắc rối khác; khi bạn có đứa con luôn khác biệt bị kì thị trong bất cứ môi trường nào nó trải qua mà vẫn vui vẻ,
Bật lên theo cách của Bống
Khi cùng Mẹ Lam của Bống nghĩ những dòng đầu tiên về triết lý, tầm nhìn, sứ mệnh… của Hệ thống giáo dục Tân Thời Đại, tôi đã rất muốn lấy Bống & Tôm là cặp đôi nhân vật cho câu chuyện giáo dục của hệ thống. Cùng với Tôm, Bống chính là loài cá đặc biệt, bé mà chắc lẳn,
Thương nhớ tháng Mười
Mỗi năm, lập đông buốt giá Con về, tìm ấm hơi cha Tháng Mười mưa rơi lắc rắc Hạt buồn, hạt lạc, chơi vơi Ba ơi, mẹ ơi, về thôi Cửa nhà chúng con đã mở Trên ban, đèn dầu thắp đỏ
Tháng Mười, nhớ Mẹ
Mỗi năm, tháng 10, giỗ Ba xong, 15 ngày sau lại giỗ Mẹ. Thành ra, suốt 15 ngày ấy, mỗi ngày, đều nhớ mẹ, lúc man mác, lúc cuồn cuộn, lúc siết quặn ruột.
Tản mạn về tuổi già
Nhà thơ Dylan Thomas đã viết rằng “người ta không nên nhẹ nhàng chìm vào giấc ngủ ngon, và rằng tuổi già có thể bừng cháy và hoành hành vào lúc cuối ngày”.



