
- PHẠM HỒNG OANH

Tạp nghĩ về hoa
Sau những ngày Tết, ngày lễ, ngày kỉ niệm gì đó và ngày rằm, mỗi khi cầm những bông hoa đã tàn ra khỏi nhà mình và mang chúng đến thùng rác, lòng cứ bần thần, nao nao rất lạ.
Đào phai
Xuân lại về trong một sắc đào phai Mùa đang mới trong những chiều chưa mới, Tôi hỏi hoa, hoa chỉ cười không nói Sắc đào nào vừa nở mới trong tôi?
Nhặt trong chiều mưa xuân
Bông vừa nở thay cho bông vừa rụng Có sắc hồng chưa kịp đón mùa xuân, Vui hé nụ và buồn bung nở Mùa cũ trôi trong mưa gió chập chờn.
Ghi lại một giấc mơ
Có tiếng gọi ở rất xa Em chân trần giữa cỏ hoa bời bời. Có ngôi chùa vắng lâu rồi Phong rêu đã lạnh từ thời phong rêu.
Vu vơ trong chiều
Lang thang cuối phía trời chiều Mùa đông còn một cánh diều bơ vơ? Trái tim đắp đập be bờ Sao giờ là một bến đò vắng tanh?
Viết cho một ngày đông
Ngày mưa gió hay lòng giông gió Câu thơ nào vừa tím tái ngày đông Những nỗi buồn không thể gọi thành tên Hoa vẫn thắm bên cạnh người cười gượng.
Cầm lên được thì cũng buông xuống được
Cầm lên được thì cũng buông xuống được Tôi từng nghe người nói bao lần Cầm lên dễ nhưng buông thì rất khó Đã biết cầm thì phải biết buông thôi!



