
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Muồng Hoàng Yến
Mùa hè ba năm trước tôi nghe nhà bên ấy tiếng mẹ ru con. Nhìn sang dưới bóng cây muồng hoa vàng rực, tiếng người mẹ ru con đung đưa chiếc nôi xinh xinh, nhẹ nhàng, dung dị. Nó toát lên một cái đẹp của miền quê, dung dị, nhẹ nhàng và rất nên thơ! Một người phụ nữ rất đẹp.
Nhạc Trần Tiến - Tính triết lý giữa hư và thực
Tôi yêu nhạc của anh từ năm đầu học đại học (1982). Từ bài hát “Cô gái Sầm Nưa” đến những bài hát “Vết chân tròn trên cát” hay “Mặt trời bé thơ”, những bài hát anh Năng K12 học cùng khoá chúng tôi từng biểu diễn rất thành công trong các kỳ liên hoan “Tiếng hát Sinh viên” ngày ấy.
Tháng Tư
Chiều nay trả nắng cho người Trả bông súng tím, nụ cười đam mê Trả người bông cỏ ven đê Trả heo may lại xóm quê ngày nào
Hà Nội và kỷ niệm về một cái lỗ hổng
Đã có nhiều người hỏi tôi: Sao anh không sống ở Hà Nội mà viết nhiều về Hà Nội đến thế. Đúng thế! Hà Nội với tôi là những kỷ niệm khó quên của thời thơ ấu.
Hà Nội tháng Ba
Chiều xưa ta ngược phố Gắp cơn mưa trái mùa Gạo tháng Ba thắp lửa Đỏ rực phố ta qua Hà Nội ngày đã xa Phố cổ chìm trong gió Gặp em - Người áo đỏ Thắm màu hoa tháng Ba
Thời hoa nắng bình yên
Em gửi anh một chút lạnh cuối mùa Một chút lạnh "rét nàng Bân" phố cổ Mai nắng lên hoà mình vào con phố Sáng cả phố phường đỏ hoa gạo tháng tư
Hái tầm xuân
Thanh minh đi hái tầm xuân Nào hay vướng nửa lưng quần cỏ may Để rồi lại chợt tỉnh chợt say Tầm xuân không hái, cỏ may mang về



