
- LƯƠNG DUYÊN THẮNG

Chiều thu
Chiều thu nhặt nắng bên thềm Gom heo may thổi về bên sông dài Chiều đông dừng bước phôi phai Vàng bông hoa cải, nhà ai pháo hồng Dừng chân ngay cạnh bến sông
Phố đêm
Đêm lặng lẽ một mình em ra phố Ánh đèn đường tỏa sáng những hàng me Em nhẹ bước từng bước chân lặng lẽ Đếm thời gian cho quá khứ quay về
Nhật ký một ngày buồn
Một ngày buồn ta đi hỏi gió Gió lang thang nay mày thổi về đâu Gió cười buồn, thổi về nơi có cỏ Thổi vào rừng thương nhớ thế thôi Một ngày buồn ta đi hỏi biển khơi Biển làm gì mà cả đêm không ngủ Biển trả lời ta ngày đêm thao thức
Chuyện tình bông súng tím
“Người ơi người ở đừng về, Người ơi người ở ....” Giọng hát cao vút cất lên phía sau, chỗ cầu ao lót gạch. Giữa hồ, những bông súng tím ngả nghiêng như đang mơ màng ngủ. Trăng đêm rằm sáng trong như lụa...
Tình quê
Gửi anh vạt nắng chân đê Gửi anh con sóng vỗ về đêm đêm Gửi anh ánh mắt dịu êm Gửi anh hen ước bình yên anh về Anh đi theo những đam mê
Lần bị đuổi học đầu tiên
Hắn là kẻ ít học nhất so với bọn bạn học lớp 10 cùng trang lứa với hắn. Bằng chứng là, mọi người đi học từ đầu tháng 9. Riêng hắn ngày đầu tiên đi học là những ngày cuối Đông.
Người đi tìm dĩ vãng
Tôi là người đi tìm dĩ vãng Nhặt lại tuổi thơ dưới những tán bàng Con thuyền giấy trên dòng sông lơ đãng Cánh Phượng hồng trong nắng hạ chia ly



