
- NGUYỄN HOÀNG LÂM

Viết trong ngày giỗ bố
Chúng ta không thể chọn Nơi mình được sinh ra Nhưng hoàn toàn có thể Chọn cho mình cách sống! Kiên trì và cố gắng Đừng bỏ cuộc bao giờ! Thành công trong tĩnh lặng Niềm vui sẽ vô bờ!
Không ai khác
Có lúc ta tự hỏi Ai tri kỷ đến cùng? Người ví như hình bóng Có phản bội ta không? Cuộc đời thật nghiệt ngã Người sẵn sàng bỏ ta... Thậm chí mặc ta sống Trong tủi hận, xót xa...
Tâm tư
Không dễ gì từ bỏ Một lý tưởng tuyệt vời Một tương lai với họ Là hoài bão muôn đời... Kể cả trong thực tế Họ dần vỡ lẽ ra Nhưng mấy ai có thể
Một đám tang ở Mỹ
Cuộc đời đã khép lại Với một cô giáo hiền Ý nguyện cô: Tang lễ Giản dị, không tốn tiền! Đừng mua hoa, lãng phí! Vì sớm muộn cũng tàn
Tương tri
Thế chiến lần thứ nhất Khi bố tôi sinh ra Năm một chín mười bốn (1914) Một thế kỷ đã qua... Đời người là gang tấc Được thua cũng thế thôi Thời gian là cung bậc
Vài điều tâm sự
Ngày xưa nuôi con lớn Mình vất vả vô cùng! Giờ xem con nuôi cháu Cũng một mẫu số chung! "Sinh voi, ắt sinh cỏ" Các cụ dạy muôn đời ! Nhưng cỏ ngày một hiếm Chỉ toàn người là người...



