
- NGUYỄN VĂN THÔNG

Chấp nhận
Chấp nhận đời có sinh có diệt có mất còn và có buồn vui Càng đi càng ngẫm càng nhận biết càng trọng bình an để yêu đời Rồi một ngày thấy cánh hoa rơi
Cúc Họa Mi
Đã làm mây là phải lang thang Đội cả trời xanh lẫn nắng vàng Có lúc hứng lên sà thật thấp Họa mi trắng muốt cả nhân gian
Có dịp
Hết mưa trời lại cao xanh Nhởn nhơ mây trắng tự mình rong chơi Cúc vàng đón nắng nhoẻn cười Trẻ em đi học người người hả hê
Việc Giời
Đã đành mưa việc của Giời Nhưng mà ảnh hưởng đến người trần gian Khi hứng Giời mưa tràn lan Phố phường ngập lụt xóm làng ngả nghiêng
Vàng
Bồng bềnh trên sóng lá vàng Chiều thu nhè nhẹ chứa chan tình người Nước Nga tắm nắng tháng Mười Trong veo ánh mắt miệng cười ngát hương
Cảm tác bên hồ Thiền Quang
Gió đưa hoa trắng chiều Thu Làn hương hăng hắc từ từ lan xa Con chim nhỏ đậu mái nhà Thấy hoa tưởng hạt liền sà xuống sân Con đường in dấu bàn chân
Trung thu
Trung Thu là của mọi nhà Trẻ con phá cỗ người già trông trăng Chú Cuội rủ rê chị Hằng Mang theo trống ếch thung thăng sân đình



