
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Câu chuyện dưới gốc bằng lăng
Tin có hai cha con ông Gù làm nghề nặn con giống bằng bột màu mới đến phố tôi chẳng mấy chốc đã lan truyền khắp nơi. Tụi chon trai chúng tôi bỏ hẳn một buổi đá bóng để đến gốc bằng lăng cuối phố xem cửa hàng của cha con người tàn tật ấy.
Cu Hiếu làm lớp trưởng
Cu Hiếu là một thằng bé bướng bỉnh, nghịch ngợm nhưng rất thông minh. Năm nay nó học lớp 5, năm năm liền, nó được các bạn tín nhiệm bầu làm lớp trưởng. Lớp trưởng Hiếu với dáng người mảnh dẻ, khuôn mặt nhỏ, cái miệng hơi rộng lúc nào cũng cười cười.
Chuyện nhỏ xóm tôi
Ở xóm tôi, tất cả các gia đình đều dùng chung một cái giếng ở giữa xóm. Từ ngày chưa lập đội thiếu niên chữ thập đỏ thì cái giếng này, nói quá đi một tí, là cái ao tù. Thường ngày, bà con đi làm về ra rửa ráy, giặt giũ rồi đổ tràn ra đấy, nước chảy đi không kịp,
Ánh sáng về
Lớp học vừa tan, về đến đầu làng, cả bọn đều ngạc nhiên, trên con đường mới đắp, một chiếc ô tô vận tải chở toàn những cột xi măng giống như những cột điện trên huyện.
Thăm nhà bác Hồ
Buổi chiều chúng tôi đến thăm nhà Bác. Chiếc xe ô tô đưa đoàn đi, đỗ xịch trước hai cánh cửa sơn đỏ. Nghe các chú trong đoàn giới thiệu, chúng tôi reo lên: “Nhà Bác”. Chú bộ đội gác cổng đứng nói chuyện với chúng tôi. Thì ra chú ấy cũng là người đồng hương.
Cô mèo tam thể
Cô mèo ấy thân hình béo lẫn. Bộ lông mượt mà, bụng trắng tinh, lưng đen mướt rất tuyệt. Cái đầu tròn tròn, be bé có đôi tai nho nhỏ dựng đứng tinh tường, thính lắm. Đôi mắt long lanh xanh biếc như màu nước biển.
Chiếc áo
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này, Hoa thấy lòng mình trống vắng đến vô hạn.



