
- VĂN THƠ THIẾU NHI THÁI BÌNH (1973-1993)

Chiếc áo
Từ ngày bố mất, mẹ đi lấy chồng, chị em Hoa ở cùng với bà. Ngày ngày bà cháu côi cút sống bên nhau, căn nhà nhỏ ngày càng thêm vắng lặng.Đôi lúc ở cái tuổi mười lăm này, Hoa thấy lòng mình trống vắng đến vô hạn.
Cây thông
Cây thông già Trước cửa nhà Vi vu hát Êm khúc nhạc Đưa em tôi Vào giấc ngủ Nghe hơi thở Của em tôi
Tổ chim rẻ quạt
Năm ngoái, cùng thời gian này, một đôi chim rẻ quạt đến cành tre ấy làm tổ. Tôi là người phát hiện ra tổ chim đầu tiên, từ khi chúng thay nhau tha rác. Khi cái tổ xinh xinh làm xong, thỉnh thoảng tôi lại ra gốc tre ngóng đợi. Một hôm,
Người chị
Mây đen ùn ùn kéo đến. Gió mỗi lúc một mạnh hơn. Tôi và bé Thắng bước thật nhanh, để kịp tránh cơn mưa đầu mùa hạ. Lộp bộp! Lộp bộp! Không kịp nữa rồi. Đành ướt vậy.
Mưa xuân
Mưa xuân bật dậy trên cành Mưa bay tim tím hoa chanh khắp vườn Hoa cam quấn quýt hương thơm Ngập ngừng hoa bưởi vẫn còn bay ra Dập dìu đào nở đầy hoa
Cây mít
Ở ngõ nhà tôi có một cây mít rất to, đã già. Cứ đến mùa hè là cây mít cuốn hút trẻ con trong xóm, vì trên những cành lá mít, ve sầu về đậu nhiều vô kể. Không hiểu vì sao mà bà tôi lại quý cây mít đến thế.
Mùa nước nổi
Cả Thuận Vi là một vùng đảo khi mùa nước tràn về. Những mái nhà, những lùm cây như được dựng lên từ mặt nước. Một vùng “đảo nhà” và “đảo cây” đan rợp vào nhau. Thấp thoáng những bóng thuyền, tiếng mái chèo



