
- Sáng tác mới

Đi chợ hoa xuân
Nửa ngày lạc giữa chợ hoa Người trong cây lá bước ra gặp người Đến đây, “Ồ”! Tết đến rồi Bao nhiêu người đẹp, hoa tươi tìm về
Ngày xuân, ngắm cành mai Mãn Giác
Mãn Giác Thiền sư (1052 - 1096) là một vị cao tăng sống ở thời nhà Lý. Chuyện rằng, trước khi viên tịch, ông đã đọc cho các đệ tử nghe bài kệ (kinh kệ), nguyên tác bằng chữ Hán, phiên âm như sau:
Màu nhiệm
Từ nhỏ, tôi sống với ông bà nội. So với lũ trẻ trong xóm ngày ấy tôi là đứa sướng nhất vì có cả bố và mẹ đều làm cán bộ. Hơn nữa, tôi lại là cháu đầu nên được ông bà cưng chiều lắm. Ông bà tôi sinh được sáu người con: Hai trai, bốn gái, bố tôi là anh cả.
Thành ngữ: Đồng khổ đồng lạc
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán, Việt: 동고동락(同苦同樂 - đồng khổ đồng lạc. Ở đây, đồng - cùng, khổ - đắng, lạc - vui. Nghĩa câu này là cùng chia sẻ sự vui và khổ.
Diệu khúc nghê thường
Có một ngày xuân ấm nồng như thể Nắng hươm vàng từ mấy độ ban trưa Khoảng trời chiều trong vắt, non tơ Vầng Hoàng Vũ* thơm ngọc ngà cổ tích.
Hư ảo
Hư ảo tháng giêng Cành khô lá bật Nụ đơm bông Thắm đất thắm trời... Hư ảo quá Hoa tàn hoa lay lắt Hoa rời hoa Rắc nước mắt xuống đời..
Xuân sang
Xuân sang trời đất ấm nồng Ngàn mây thắm mở mênh mông đất trời Nắng tươi hoa thắm rạng ngời Mưa rơi lộc biếc nảy chồi mướt xanh



