
- Sáng tác mới

Hương quê
Ấy có về quê mẹ buổi tiễn đông? Khi nàng xuân chạm bụi hồng trước ngõ Cây bưởi cuối vườn nụ đầu vừa ló Phảng phất thơm quyện khói bếp tranh nghèo
Phiên chợ đời người
Sau Tết, nhằm chiều mồng bảy, tôi vừa giong trâu từ ngoài đồng về tới lối rẽ về nhà đã thấy bố tôi đứng đợi sẵn ở bến nước ven sông. Bên cạnh người, cái cày và cái bừa vừa được đánh sáng loáng, xếp cạnh nhau trên một vạt cỏ xanh.
Thành ngữ: Quất hóa vị chỉ
Thành ngữ tiếng Hàn, Hán,Việt: 귤화위지 (橘化爲枳 - quất hóa vị chỉ. Ở đây, quất - cây quất, hóa - biến thành, vị - làm, chỉ - cây chỉ/quất hôi/chanh gai. Câu này có nghĩa là Quất ở bờ nam (江南) mà mang sang bờ bắc (江北)trồng thì ra cây quất hôi (hay còn gọi là cây chanh gai, xú quất, cẩu quất).
Đêm đậu thuyền ở Ngạc Châu
Chân mây ngó thấy Hán Dương thành Còn đẫy ngày thuyền nữa, cũng đành Khách ngủ, biết ngày đang sóng lặng Đêm nghe trò chuyện, biết nước dềnh
Mẹ tôi mùa xuân cũ
Cuối năm Khăn nhung mẹ quấn vành dây Áo nhung Hà Nội Mẹ đi lể chùa Tuổi thơ én liệng như mơ Gió giao mùa rộn bên tờ lịch bay
Hai nhành hoa xuân
Thời kỳ Thơ Mới ra đời, tiếp thu những cái lạ từ trời Tây vốn rất lạ, người ta gọi Xuân Diệu là Ông Hoàng Thơ Mới. Thi sĩ đã giải phóng cái Tôi triệt để với tất cả những băn khoăn, rạo rực; những đau khổ buồn thương được bộc lộ không giấu giếm. Cơn địa chấn ấy qua đi… Sông Hồng, sông Cửu Long và cả dòng Hương miền Trung sau mùa mưa lũ, nặng trĩu...



