
- Sáng tác mới

Nhớ… Bà tôi
Lần đầu tiên tôi nghe Phạm Công - Cúc Hoa và Truyện Kiều là khi tôi học lớp 4, mà không phải chỉ nghe đọc vèo vèo vậy đâu, vừa nghe vừa được giảng và cắt nghĩa hẳn hoi, được hiểu về thế nào là Tình, thế nào là Nghĩa, thế nào là Đức, thế nào là Hiếu, thế nào là Thiện, thế nào là Ác.
Ngày xưa…
Không hiểu sao tất cả những gì thuộc về "ngày xưa" tôi đều nhớ, mà nhớ dai cho tới tận bây giờ. Đó là những ngày đi học. Lúc đó ai cũng nghèo, nghèo đến cơ cực. Lũ trẻ chúng tôi ngồi trong lớp có đứa bụng còn réo ọc ạch vì đói. Ấy vậy mà đùa khỏe không ai bằng.
Mùa Xuân
Ngỡ mùa xuân đến từ lâu Ngỡ như người gặp lần đầu nơi đây Phước Long một khoảng trời đầy Cao su dâng "khúc nhạc cây"... xanh trời
Cái tôi
Quá ngỡ ngàng, tôi gặp tôi Ở chốn cuối đất, ở nơi cùng trời Khi tôi đứng, lúc tôi ngồi Tôi này ngắm, tôi kia cười với tôi
Nơi em vừa đi qua
Chỉ có thể là em Vừa đi qua...Một mảnh trời đằm mình đáy nước Chút run rẩy bám vào những tia sáng màu ngọc Một bình minh đang dâng...



