
- Sáng tác mới

Gia đình
Không ai được chọn mẹ cha Anh em ruột thịt, họ xa, họ gần Quốc gia, tỉnh, huyện, xóm làng Nhà cao cửa rộng, giàu sang, nghèo hèn
Mùng một
Mùng một vuông đất tròn trời Con đò số phận đưa người dọc ngang Khiêm nhường trời xếp đầu hàng Muôn đời số một có nằm ngang đâu
Bà nội
Bà nội tôi 94 tuổi, móm mém chẳng còn cái răng nào nhưng vẫn ăn được bánh đa, mỗi ngày vẫn chăm mấy đứa chắt, đi bộ giữ sức khoẻ và đặc biệt rất minh mẫn. Mỗi mùa đông, Bà nội vẫn vận cái áo len và cái khăn nhung tôi mua tặng 15 năm về trước. Bà nội vẫn thích giản dị vậy thôi.
Đất trời tấu khúc hoan ca
Mùa Xuân đến thật rồi đấy! Đã thấy hơi thở của Mùa Xuân dần hiển hiện giữa đất trời bao la. Đã thấy đất trời đang tấu lên khúc hoan ca: Mùa Xuân đang về! Mùa Xuân đang về! Thoạt tiên là Gió. Gió bất chợt không còn cái se sắt của buổi sớm mờ sương hay cái trống trải cuối chiều hoang hoải. Nó cũng mất hẳn cái gắt gao đến khó chịu của những đêm giá...
Nơi da diết những tầng xanh
Chưa bao giờ thấy tha thiết với màu xanh đến thế! Trở về từ màu vàng diệu vợi của mùa thu phương Bắc, mang trong lòng những lộng lẫy hút hồn, nhưng rồi khoảnh khắc ấy cũng lung linh khép lại. Dịu lành là màu xanh, mênh mang, bất diệt. Xanh trời, xanh biển, xanh cây. Cảm giác thanh bình và an tâm. Cảm giác tin cậy và hy vọng.
Viết cuối mùa đông
Ngọt ngào Xuân se sẽ gọi môi gần Tàn Đông còn chập chờn ngái ngủ Cành Đào vẫn ém chồi phong nụ Ngọn Cát Đằng tím biếc đu đưa.
Xuân sang
Vẫn trời Vẫn đất Vẫn mây Sớm mai chợt thức Ô này! Đã xuân! Trời như là mới một lần Non như đứa trẻ đứng gần bên ta Đất vừa như mới sinh ra Xanh như hạt biếc đêm qua ai trồng



