
- Sáng tác mới

Bức tranh "Mùa Đông"
Trong phòng triển lãm, tôi bị cuốn hút vào bức tranh ấy đến nỗi mấy hôm sau đều quay lại ngắm nhìn. Một bếp củi, ngọn lửa hồng ấm áp. Chiếc nồi đang sôi, xì ra mấy luồng khói. Mọi thứ cạnh bếp đều lờ mờ trong ánh lửa bập bùng. Chiếc đèn dầu le lói đằng trước mấy cái chai cao thấp. Trên chiếc ghế con, một cái khăn vuông len bỏ lại hờ hững vội vàng.
Về thăm mẹ
Con trở về căn nhà nhỏ đơn sơ Nơi mẹ đã ấp ôm, chở che con bao tháng ngày gian khổ. Căn nhà xưa hằn sâu trong nỗi nhớ. Suốt một đời, mẹ tần tảo nuôi con!
Thơ của một nhà giáo tôi yêu
R.Tagore - thi sĩ Ấn Độ từng viết: “Em thế nào thì cứ thế mà đến”, nghĩa là người ta luôn cần nhau ở sự chân thành, giản dị. Những gì chân thành nhất từ trái tim bao giờ cũng đọng lại lâu dài trong lòng người. Thơ Biên Linh đã gợi cho tôi những xúc cảm ấy.
Khát khao cơn gió heo may trở mùa
Ngọt ngào chưa ngọn heo may Mà nghe trong gió vương đầy tương tư Mà nghe man mác hương thu Long lanh trên cỏ mộng mơ dịu dàng.
Nỗi sợ luôn thấy khó
Cho dù có muốn thừa nhận hay không, hầu hết chúng ta đều “sợ” phải ở trong một mối quan hệ nghiêm túc.
Nỗi buồn
Có một nỗi buồn từ vạn thuở Thấm vào tháng năm như vết úa khó phai Nhức nhối cõi lòng buốt giá Nỗi cô đơn định mệnh chẳng riêng ai.
Một lẽ sống uyên thâm qua tuyệt tác “Ngồi một mình ở núi Kính Đình”
Thiết nghĩ, ngày nay chúng ta làm thơ Đường, chủ yếu là mô phỏng hình thức của nó thôi. Chứ cái nội dung tư tưởng, cái hồn của thơ Đường phải là nhân cách Đạo Đức vô thường, siêu thượng dựa trên một triết lý rất uyên áo của Đạo và Phật. Khốn nỗi, đây lại là hai thứ con người hiện đại sùng bái vật chất và kỹ thuật Tây phương đã bài xích và gọi là...



