
- NGUYỄN QUỐC VĂN

Nguyện cầu
Tôi nguyện cầu cho những người khỏe mạnh Sẽ đứng cao hơn cả kiếp nạn này Như thánh nhân được chắp thêm đôi cánh Cầm chổi trời quét sạch dịch thế gian!
Nốt ruồi
Mưa trong nắng Chậm giữa mau Cái nhớ nhau Trắng phau phau mịt mờ Cắn yêu Hằn dấu đến giờ Da trời loang loáng Mây mơ râu người
Mùa thu đếm tuổi
Mùa thu lá bay, lá bay Đắm say, đắm say ngây ngất Lá vàng rời cành nhè nhẹ Khe khẽ dịu dàng heo may Ba thu một ngày dồn lại Chiếc lá lịch bay về giời Anh ơi, dẫu thêm một tuổi
Tự họa
Mùa Hoa Điệp Vàng tôi vào Nam Thao Thức Nỗi Niềm Quê, Đất Vuông Tròn Nhớ Cộng Nhớ cháy ngang trời Tro Bụi Vẽ Tuổi người trên Mộ Chữ văn nhân...
Đám giỗ
Đám giỗ gặp gỡ cháu con Anh em ruột thịt mãi còn bên nhau Không nhiều thịt cá thì rau Thương nhau dẫu bạc mái đầu vẫn thương
Duyên tình
Con thuyền nợ bến đỗ Gió buồm trăng trên sông Cây cỏ nợ hơi thở Tự khí trời mênh mông Cánh chim nợ cánh đồng Cỏ rơm xây thành tổ
Sáng
Trời hút xanh mắt em Gió bàn tay se mát Lá tre thu lắc rắc Kín sân nhà sáng nay Anh ơi, Đừng thức dậy!



