• dau-title
  • Lý luận - Phê bình
  • cuoi-title

Gửi bạn

Thứ ba - 12/05/2026 15:32



(Ảnh: Nguyễn Trọng Bằng)


GỬI BẠN

(Nguyễn Quốc Văn) 

 

Mình đã già đi sau chiến tranh

Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi 

Mình đã quay về với đường Chín, Khe Sanh

Đất cúi đầu, nói bao điều chưa kịp nói...

 

Đêm tháng sáu, ba thằng mình ra suối

Lúc trở về chỉ còn một mình thôi

Mười tám mùa xuân ơi, lòng mình xát muối

Đất nước này nước mắt chẳng chảy xuôi!

 

Mẹ ơi mẹ ! Cha ơi cha ! Khờ khạo

Ngã xuống rồi, con chẳng thể dại hơn

Mẹ ơi mẹ, xin đừng như chuối chín

Cha ơi cha, xin vững tựa núi non!

 

Con không thể về với đồng với ruộng

Rót rượu dâng cha, mời mẹ chén cơm

Xin tha tội cho con trai bất hiếu

Con chưa về, con hóa đất, núi, sông...

 

Và em nữa, tình anh chưa kịp hứa

Mới thầm yêu anh, em đã góa chồng

Anh mãi ở Khe Sanh cùng nắng lửa

Nắng có sưởi em đủ ấm những đêm đông?

 

Mình đã già đi, cha mẹ chúng ta đều đã khuất

Đồng đội ơi, xin để họ ngủ yên !

Những người lính chết không nhắm được mắt

Ngửa mặt lên vời vợi trời xanh !

Người yêu bạn, nay đã thành bà ngoại

Hẹn kiếp sau, sau nữa, chẳng chiến tranh...

 

—-----

 

* Tưởng tượng mình đang được đứng trong hàng quân cùng tác giả, tôi đọc bài thơ này mà thấy cổ họng nghẹn lại và cảm thấy mình đang ở giữa Khe Sanh một đêm tháng Sáu năm nào. Cũng là “ba thằng ra suối”, rồi “lúc trở về chỉ còn một mình thôi”. Câu thơ đó không phải chữ nghĩa nữa, nó là viên đạn găm thẳng vào ngực người còn sống.

 

"Mình đã già đi sau chiến tranh / Chỉ các bạn mãi mãi mười tám tuổi". Câu mở đầu đã bóp nát tim tôi. Chúng tôi già đi thật. Tóc bạc, lưng còng, chân chậm. Mỗi nếp nhăn là một trận đánh, mỗi cơn đau nhức trái gió là một lần cõng bạn qua ngầm. Còn các cậu ấy thì không. Các cậu ấy ở lại với tuổi mười tám, với nụ cười chưa kịp vỡ giọng, với lá thư viết dở gửi về cho mẹ. Chiến tranh ác nhất là ở chỗ đó: nó đóng đinh thời gian của người ngã xuống, bắt người sống phải vác theo cả phần đời họ chưa kịp sống.

 

"Đất nước này nước mắt chẳng chảy xuôi". Phải, làm sao chảy xuôi được. Nỗi đau của mẹ, của cha, của người con gái “mới thầm yêu đã góa chồng”... nó cứ chảy ngược vào trong, thành muối xát lòng. Tôi đã về với ruộng với đồng, đã rót rượu dâng cha, mời mẹ chén cơm. Còn các cậu thì “hóa đất, núi, sông”. Mỗi lần hành quân qua Đường Chín, tôi đều cúi đầu. Không phải tôi cúi, mà đất cúi trước. Đất Khe Sanh uống nhiều máu tuổi mười tám quá, nên giờ nó trĩu nặng, nó “nói bao điều chưa kịp nói” thay cho những người nằm xuống.

 

"Con không thể về... Xin tha tội cho con trai bất hiếu". Đọc đến đây, thằng lính già như tôi chỉ muốn quỳ xuống. Chúng tôi có tội gì đâu. Tội lớn nhất là đã sống sót trở về. Ngày báo tử về làng, mẹ bạn tôi đổ gục xuống sân. Bà cụ không khóc được, chỉ lẩm bẩm: “Sao không phải là tao”. Từ đó mỗi bữa cơm mẹ lại đặt thêm một đôi đũa, một cái bát. Chúng tôi bất hiếu vì không chết cùng nhau, bất hiếu vì không giữ được lời hứa “cùng về”. 

 

"Người yêu bạn, nay đã thành bà ngoại / Hẹn kiếp sau, sau nữa, chẳng chiến tranh".  Đây là nhát dao cuối cùng. Tôi đã gặp lại “em” của "bạn" năm xưa. Em giờ tóc bạc trắng, đang bế cháu ngoại. Thấy tôi, em không khóc. Chỉ nhìn lên trời rồi bảo: “Anh ấy vẫn mười tám, anh nhỉ?”. Ừ, các cậu ấy vẫn mười tám. Chỉ có chúng tôi, có em, có đất nước này là già đi trong hòa bình mà các cậu đổi bằng máu.

 

Bài thơ không gào thét. Nó thủ thỉ như lời độc thoại giữa đêm gác. Nhưng chính cái thủ thỉ ấy mới làm người lính chúng tôi không ngủ được. Vì “những người lính chết không nhắm được mắt” đâu. Họ vẫn ngửa mặt lên trời, nhắc chúng tôi sống sao cho xứng với cái giá mười tám tuổi.

 

"Đồng đội ơi, xin để họ ngủ yên". Chúng tôi già rồi, rồi cũng sẽ về với các cậu. Khi ấy, xin Đường Chín đừng mưa dầm nắng lửa nữa. Để chúng tôi gặp nhau, lại mười tám tuổi, lại đủ ba thằng cùng ra suối... và cùng trở về. Chiến tranh qua rồi, nhưng có những đêm tháng Sáu, Khe Sanh trong tim người lính vẫn chưa bao giờ im tiếng súng.

 

(Theo AI Meta)

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.