- NGUYỄN NGỌC THẠCH

Ta muốn quên đi
Ta muốn quên đi... quên đi cuộc tình Quên đi cuộc tình của thuở ngây ngô Quên đi giọt buồn ướt đẫm đêm mưa. Từ cõi hư vô... thẫn thờ quay về...! Ta muốn quên đi.. quên đi lời thề... Quên đi lời thề ngày tháng đam mê,


Giấc mơ trưa
Gửi hồn theo giấc mơ trưa, Mong tìm lại chút hương xưa ngọt ngào! Tình yêu tự thuở hôm nào?... Đã tung cánh mỏng vẫy chào biệt ly. Thôi..ta còn nói năng chi?


Đà Lạt chiều mưa
Đà lạt một chiều mưa tuôn hối hả Gột nhẹ sắc hồng trên má phai phôi..! Rặng thông xanh than thở chẳng nên lời Khi gió lạnh cứ liên hồi run rẩy… Trời mờ sương như muôn đời vẫn vậy


Tàn phai
Thất vọng ê chề... em biết không? Tàn đêm anh tím cả giấc nồng ... Nâng ly anh chúc hồn cô độc Đưa tiễn tình về chốn hư không… Hỏi em còn nhớ hoàng hôn cũ Hai đứa bồi hồi bước ven sông?


Hạ xưa!
Nắng hạ vàng soi nỗi nhớ trong ta, Lòng chợt thắm tựa sắc màu hoa phượng... Trời đầy sao khi màn đêm buông xuống, Cuốc lẻ bầy vất vưởng cuối đồng xa… Trời như cao… đất thì rộng bao la, Khi kỷ niệm nhạt nhòa… quay trở lại!


Hoàng hôn
Ánh nắng chiều mờ nhạt, Sót đôi chút lưng đồi. Mây hờ hững cuối trời, Gió buông lời khe khẽ... Và chân em bước nhẹ Trên thảm cỏ xanh rờn! Ta ngồi ngắm Hoàng hôn, Chìm dần sau đỉnh núi.


Lạc lối
Ta lạc lối… giữa dòng đời đưa đẩy... Đêm vô tình… run rẩy gọi tên ta! Biết tìm đâu trong vũ trụ bao la...? Một góc nhỏ yên bình cho ta sống. Biển gào thét… dội lên từng ngọn sóng,
