• dau-title
  • Trang văn
  • cuoi-title

Cô giáo của tôi

Thứ tư - 04/03/2026 08:20



(Ảnh: Trần Bảo Toàn)


CÔ GIÁO CỦA TÔI

Có lẽ trong cuộc đời của mỗi người đều có một thầy cô mà ta không thể quên. Họ là những người tận tâm tận tụy với nghề, lúc nào cũng chỉ nghĩ đến học sinh yêu quý của mình. Tôi cũng có một giáo viên chủ nhiệm như thế và có lẽ trong cuộc đời không thể quên cô được. Cô tên là Phạm Thị Quỳnh Liên.

Cô là giáo viên dạy văn và đã chủ nhiệm tôi năm lớp 6. Cô là người đầu tiên dẫn dắt tôi vào môi trường cấp 2. Tôi nhớ rất rõ ngày nhận lớp, cô bước vào, trên người cô là bộ áo dài xanh ngọc bích nhạt với những họa tiết nhỏ nhưng tinh tế. Ấn tượng đầu tiên của cô đối với tôi là câu “Chào cả lớp” một cách nhẹ nhàng, chất giọng cô trầm ấm. Cô có thân hình nhỏ nhắn, mái tóc ngắn ngang vai,cô đeo một chiếc kính đen. Đó là những thứ tôi thấy được vào ngày gặp cô. 

Sau một vài ngày học, tôi cảm thấy cô là một người vô cùng hiền lành, dễ thương, trìu mến. Nụ cười cô nhưng tỏa nắng đến mọi nơi. Ngay từ những tiết học đầu tiên, cô đã cho chúng tôi biết một quan niệm khác về môn văn. Đối với tôi, môn văn là một môn vô cùng khó nhưng mỗi lời giảng bài của cô như mở một cánh cửa khác để tôi bước vào một thế giới mà tôi có thể thỏa sức tưởng tượng, cho tôi biết về mọi mặt của xã hội. Cô không chê bai các bạn học kém, không phân biệt đối xử, thậm chí cô còn quan tâm, chỉ bảo các bạn học kém một cách tận tình. Tôi vô cùng thích thú giờ sinh hoạt, sau các báo cáo vi phạm của ban cán sự lớp trong tuần qua, cô đã khuyên bảo, nhắc nhở các bạn vi phạm, động viên, cổ vũ các bạn bị điểm kém, khuyến khích các bạn học tốt tiếp tục phát huy. 

Có một kỉ niệm với cô mà tôi nhớ mãi đó là ngày 20/10, chúng tôi đã bí mật tổ chức bất ngờ cho cô. Đó là một buổi sáng thứ 4, cô có tiết đầu tiên trong buổi sáng. Chúng tôi đã lên sớm hơn mọi hôm để dọn dẹp, trang trí và chuẩn bị. Lớp tôi đã cùng nhau góp tiền lại để tổ chức, tôi biết nó không nhiều nhưng cô sẽ vui vì đó là tình cảm của chúng tôi dành cho cô. Khi cô bước vào lớp, chúng tôi đã hô thật to “Chúc cô 20/10 vui vẻ!”. Tôi thấy cô bất giác cười, trên mặt hiện rõ vẻ hạnh phúc. Cô đã thật sự bất ngờ và không biết gì. Lớp tôi đã cùng nhau lên chụp hình kỉ niệm cùng cô. Tôi nghĩ tôi sẽ không bao giờ quên được khoảnh khắc ấy. Thật bất ngờ, khi năm tôi học lớp 7, cô vẫn tiếp tục chủ nhiệm lớp tôi. 

Từ khi được cô dạy, môn văn không phải là môn đáng sợ đối với tôi. Và tôi biết giấc mơ nào rồi cũng qua đi, tuổi thơ nào cũng là kỷ niệm. Thế nhưng hình ảnh của cô luôn trong tâm trí tôi, tôi luôn gìn giữ để làm hành trang mang theo suốt cuộc đời.


Nguyễn Cao Bảo Quyên, 

Học sinh lớp 7a2 trường THCS Thác Mơ, Đồng Nai

 

Các bài viết liên quan:

Những tác phẩm cũ hơn:

Những tác phẩm mới hơn:

 
Mời các Tác giả gửi bài cộng tác cho Ban Biên tập Nhà Búp qua hộp thư email: nhabup.vn@gmail.com
Văn phòng Thường trực Ban Biên tập Nhà Búp: Số 24, Lý Thường Kiệt, Q. Hoàn Kiếm, TP. Hà Nội;
Ngoài địa chỉ: www.nhabup.vn, bạn có thể truy cập vào website này qua các tên miền quen thuộc: www.nhabup.net hoặc www.nhabup.com
Website đang được thử nghiệm và điều hành phi lợi nhuận, bởi các tình nguyện viên.