
- Trang văn

Hạnh phúc nhân đôi, nhân ba...
Thứ sáu - 06/03/2026 16:19

(Ảnh: Thanh Bình)
HẠNH PHÚC NHÂN ĐÔI, NHÂN BA… LÀ CÓ THẬT
Tác giả: Thanh Bình
Con dâu thứ sắp sinh em bé đầu lòng, nên từ hơn một tháng nay, nó luôn đi ngủ trong tư thế sẵn sàng. Quần áo mặc nguyên bộ, bảo đảm, chỉ cần choàng thêm cái áo khoác là chạy được. Điện thoại, kính lão để ở ngay đầu giường, chế độ chuông báo to nhất có thể, cùng với điện sáng cả đêm. Đó là cách nó tự mình trực chiến.
Mỗi khi có tiếng ting ting hay reng reng, chỉ dứt nhịp đầu, nó đã, tay trái cầm điện thoại lên, tay phải nhặt kính lão. Tay trái, tay phải, động tác đều nhanh, thành thục. Trộm vía! Em bé Xoài vẫn kiên định, ngoan ngoãn ăn no, ngủ kĩ, lớn đều trong bầu mẹ.
Cận Tết, nên ngày dự sinh cũng đếm theo Tết. Bác sĩ bảo muộn nhất là 29 tháng Chạp. Nó cũng các con chờ bé Xoài & chờ Tết.
Ngày 22.1.2026, cách cả chục ngày trước khi đến lịch Cúng Ông Công, Ông Táo, nó nhắn nhóm gia đình: “Thay vì tất niên, năm nay, Mẹ mời các con ăn bữa cơm gia đình vào trưa Chủ Nhật, ngày 8.2 (tức 21 tháng Chạp – trước Ông Táo 2 ngày). Sau đó các nhà chủ động Cúng Ông Táo & Tất niên… Mẹ tiện nhà nào ghé nhà đó ăn cỗ cũng vui… Dự sinh 29 tháng Chạp, nhưng chẳng ai biết Linh Xinh sẽ chuyển dạ lúc nào…và lúc đó, Mẹ muốn dành toàn thời gian cho Xoài và gia đình trẻ”. Tất nhiên, ông xã và các con đều ủng hộ.
Rồi cứ tự nhiên, vũ trụ vận hành, Tết đến sớm với nó và gia đình. Hoa Lan, chậu Tím, chậu Vàng Hoàng Anh, hoa quả 4 mùa từ Châu Mỹ, Châu Âu, Châu Á, rồi đồ Tết và người thân, bạn bè cứ thế, lần lượt ghé qua, ăn Tết, chơi Tết rất sớm cùng nó.
23 tháng Chạp, ăn cỗ cúng Ông Táo nhà Dâu út, gặp Dâu thứ, nhận tin từ bác sĩ, dự sinh cả hai phương án, mong sinh thường và sẵn sàng cho sinh mổ. Bác sĩ thương vẫn hẹn 25 Tết quay lại khám mới chốt.
24 tháng Chạp, ăn sáng, coffee xong nó rủ ông xã:
- Ăn xong mình qua nhà Trí Linh nhé!
- Sang làm gì? Hôm nay có phải ngày gì đâu, chắc Trí nó vân đi làm.
- Chính thế, nên em mới rủ anh sang. Sắp đến ngày sinh chắc con bé lo lắm. Chồng vẫn đi làm, cách cả chục cây số. Bố Mẹ đẻ đang vào mùa hoa Tết. Mình ở gần, qua chơi với con cho nó đỡ trống trải, với lại,… biết nó đau lúc nào, cận ngày rồi.
Hai cái 60 +++ ghé nhà Dâu thứ. Dứt hồi chuông, bất ngờ người thò đầu mở cửa, không phải con dâu, mà là con trai:
- Ơ… Mẹ đang tưởng Linh ở nhà một mình, sợ hắn lo lắng nên rủ ông qua chơi.
- Dạ! Anh cũng lo nên ở nhà Mẹ ạ! – Con dâu nhẹ nhàng
- Con xin phép cơ quan nghỉ sớm, công việc cũng hòm hòm rồi, hai vợ chồng con sắm Tết, ăn Tết sớm không mấy hôm nữa Linh đau thì chả ăn uống chơi bời gì được.
- Chuẩn!
Nó giơ ngón cái (kiểu bấm nút like facebook) khen con trai, nhìn quanh nhà. Con dâu ngoan và đảm, đã decor được mấy bát hoa li kép màu trắng rất thanh lịch. Trên ban thờ và bàn (thường sắp lễ ngay phía dưới ban thờ), đã thấy mâm ngũ quả và nhiều đồ lễ.
- Con chuẩn bị sẵn, đến ngày anh chỉ việc thắp hương thôi ạ!
- Cô Ninh gửi cho phên trứng gà chạy bộ Sơn La, cô mua chỗ quen đó. Cô bảo ăn hết báo cô lại có. Để mai Mẹ đi chợ mua cho ít thức ăn, sơ chế sẵn, cho Mẹ Bỉm sau sinh, chứ đừng chỉ lo Tết.
- Con sắm đủ rồi ạ. Mẹ con cũng gửi trứng ở quê lên. Hay mẹ mang một ít về!
- Ok. Để Mẹ mang trứng vịt về… Gái đẻ ăn trứng gà cho thơm sữa.
- Vâng ạ! Nếu con sinh sớm hơn, thì mai hoặc kia, mẹ giúp con Gà Xôi cúng gia thừa ạ!
- Ok nhé. Cứ yên tâm. Thế này là chu toàn rồi. Để Mẹ kiểm tra tủ lạnh xem nào!
- À, lát Mẹ về, con biếu Ông Bà thịt nấu đông và cá kho ạ. Con làm nhiều, cho cả nhà Thủy nữa. Nhà chị Nga xa con không đem đến được.
- Úi giời… lo sinh con, sắm Tết, lại còn lo Tết cho Mẹ làm gì. Cơ mà… toàn món Ông Bà thích. Mẹ xin. Lát nhớ nhắc Mẹ mang về nhé. Dạo này Mẹ đãng trí lắm.
Tưởng sang động viên con, cuối cùng thành sang lấy đồ ăn yêu thích. Nó cứ âm ỉ sướng. Sướng vì mấy thức ăn đó ông xã rất thích mà nó thì vừa vụng, vừa ngại. Sướng vì con cái nghèo nhưng có tình, ngày cuối năm biết tự tay nấu ăn biếu mời bố mẹ. Nó không biết người giàu định nghĩa hạnh phúc như thế nào. Nhưng hạnh phúc của nó là thế đó. Cứ sướng rơn… và ngấm ngầm tự hào lắm.
Hẹn hò nhau đi khám lại theo lịch bác sĩ… Hai U60+++ dạo này hay lú lắm, nhưng những lịch liên quan đến Linh Xinh và bé Xoài thì nhớ nằm lòng…
Sau nhiều ngày trực chiến thì cuối cùng, cuộc điện thoại quan trọng nhất năm cũng đến, 22h25’ đêm 25 tháng Chạp, giọng con trai gấp gáp pha chút bối rối, hồi hộp. Nó tắt máy, ngó ra, ông xã đã tắt máy tính, khoác áo:
- Trí gọi hả? Đi à?
- Ừ! Linh nó vỡ ối nhiều rồi!
Sục chân vào chiếc giày lười và mềm, nó vừa đi vừa nhắn cho con trai:
“Mẹ bắt đầu sang. Yên tâm nhé. Ngày xưa Mẹ vỡ ối vào viện mấy tiếng mới sinh. Đóng vệ sinh dày vào, đi được thì xuống tầng đi”.
Sau khoảng 10 phút, đã đón được hai vợ chồng hắn lên xe, thẳng tiến Khoa cấp cứu Nhà D, Bệnh viện Phụ Sản Hà Nội, nhập viện chờ sinh. 6h50’ xong các thủ tục kiểm tra các chỉ số, khám, uống thuốc, chuyển lên khu chờ sinh. Con Dâu được chuyển vào theo dõi ngay trong khu phòng đẻ có bác sĩ trực, Mẹ & Chồng chầu trực gần sáng, được hướng dẫn sang phòng sau sinh gần đó đợi. Nó ngả lưng trên chiếc giường trống, nép sát mép trong, chỉ nửa giường còn lại bảo con trai nằm nghỉ. Hắn nằm xuống, hai mắt chong chong nhìn trần nhà, mẹ nhắc mấy lần, hắn chọn nhắm mắt cho Mẹ yên tâm, nhưng chân tay cứ ngọ ngoạy & trở mình suốt.
Nó nhớ ngày sinh hai anh sinh đôi.
Nó nhớ ngày xa hai con trai sinh đôi, khi các con mới 4-5 tuổi.
Nó nhớ khoảng thời gian trở lại, 2009, sau hơn 10 năm xa cách, hai con đã không thể quen với sự gần gũi thân mật của Mẹ, không thể quen với việc được Mẹ vuốt tóc, được Mẹ ôm ngang, được Mẹ âu yếm … Chúng hắn thường bất giác hất tay Mẹ hoặc nằm cách xa ra một chút. Nó đã đau như thế thêm nhiều năm nữa sau khi đón con về bên mình.
Hôm nay, cảm giác thật ấm áp, khi con trai nằm kề bên, có thể nghe rõ tiếng tim con đập thình thịch, nghe rõ từng hơi thở và cảm nhận sự nén lòng và dáng vẻ trưởng thành của con. Có lẽ con trai đang lo nghĩ về vợ, về em bé Xoài của hắn… Lòng dịu dàng, nó ước có thể bao trọn nỗi lo nghĩ đó cho con trai.
Ngày 26 tháng Chạp, gần 6h00 sáng, điều dưỡng nhắc mẹ con nữa thay ga, trả giường cho bà đẻ, nó ngồi dậy, không nỡ lay con trai, nhưng chỉ mấy giây, hắn đã ngồi dậy, tỉnh như sáo:
- Sang phòng đẻ hả Mẹ?
- Ừ… con xuống mua cháo cho Linh ăn đi, sáng rồi. Ăn cháo với quả trứng, lấy sức mà đẻ.
- Họ có cho ăn không Mẹ? Làm sao đưa vào được? Họ dặn khi nào cần ăn họ gọi mà!
- Chưa sinh phải cho ăn con ạ. Ăn mới có sức. Cứ mang lên đây, Mẹ đưa vào cho.
8h00 ngày 26 tháng Chạp, bác sĩ gọi con trai vào. Vỡ ối quá 10 tiếng rồi mà không mở… phải mổ. Con trai ký giấy mổ cho vợ con. Nhìn hắn lo âu & rắn rỏi, cương nghị, hai mắt nhìn thẳng khi thông báo với Mẹ… Lòng nó quặn thắt, lo cho cháu, thương con dâu, xót con trai, nhưng, cũng giống như con trai, nó chọn mặt lặng, bình yên… Mẹ & Con trai, có lẽ ai cũng muốn làm chỗ tựa an và vững cho người bên cạnh.
Trong giờ khám bệnh của bác sĩ, bệnh viện qui định, chỉ một người có thẻ đeo được ngồi chờ ở khu tiếp đón, còn tất cả phải xuống tầng 1. Con trai ở lại theo đăng ký sinh từ trước đó. Nó xuống tầng, thấp thỏm đợi.
9h, 9h10, 9h20, 9h30…Ước đoán thời gian mổ, nó bắt đầu ngóng từng phút đợi điện thoại của con:
- Linh sinh rồi Mẹ ạ, 9h7’, con đã đón tay Xoài trước khi trao lại cho bác sĩ đưa vào khu chăm sóc, em ổn, 3 cân 3 Mẹ nhé.
- Ừ, an toàn là được rồi. Linh thế nào, có được gặp không? Con hỏi bác sĩ xem cho em ăn được chưa để Mẹ mua.
- Vợ con ổn Mẹ ạ. Bác sĩ bảo nằm ở hậu phẫu 6-8 tiếng mới ra. Mọi chuyện con hỏi bác sĩ kĩ rồi. Mẹ yên tâm.
Thời hiện đại, dịch vụ y tế rất tốt, nhưng lòng Người Mẹ, sao có thể yên tâm. Dù vậy, là Người Mẹ hiện đại, nó chọn đứng phía sau gợi ý hướng dẫn để các con tự chăm nhau. Chồng chăm vợ, cảm nhận nỗi đau, sự vất vả của vợ sẽ nuôi dưỡng cảm xúc vợ chồng tốt hơn. Nhưng… vẫn ngóng được đón cháu và con dâu về phòng chăm sóc sau sinh để được tự mình lo từng miếng ăn, đồ uống cho con, cho cháu. Nó chọn bám trụ ở bệnh viện, dù là vòng ngoài, không dời nửa bước.
Nhưng cuộc sống đôi khi không cho người ta được lựa chọn.
10h30 sáng, có cuộc gọi từ Bộ Nội vụ:
- Chị ơi! Em chúc mừng chị. Thứ trưởng vừa có bút phê “đồng ý” Tờ trình của Vụ về cho phép thành lập Trung tâm của Chị và 3 đơn vị nữa. Nhưng… hôm nay là ngày làm việc cuối cùng của năm, chắc hẹn chị đầu năm em gửi Công văn về chị nhé.
- Ôi! Hôm nay thật là một ngày đẹp, hoan hỉ quá… Nếu được, cho chị cái Công văn trả lời hôm nay đi. Chỉ cần có Công văn của Bộ là Hội TLGD TW sẵn sàng ra Quyết định… cho chị món quà Tết to nhất quả đất đi em!
Cậu chuyên viên Bộ ngắt máy, không hứa hẹn. Nó cũng không dám gọi lại… cho đến khi:
- Chị ơi! Hình như sếp nghe được ước nguyện của Chị ấy… Chiều có văn bản chị nhé!
Nó cảm ơn, rồi lập tức nhấc máy:
- Con ơi, bác sĩ bảo mấy giờ được đón Em Linh và Xoài ?
- Bác sĩ nói sau mổ nằm hậu phẫu 6-8 tiếng, chắc tầm 3-5h được về phòng mẹ ạ!
- Ok. Mẹ sẽ cố gắng có mặt đón Linh và Xoài về phòng… Bây giờ Mẹ về qua nhà rồi lên Bộ Nội vụ có chút việc.
- Mẹ!... Hôm nay nghỉ Tết mà Mẹ. Mẹ lên Bộ làm gì có ai mà gặp!?
- Vì là ngày làm việc cuối cùng, vì là Tết nên phải đi con ạ! Đi rồi về Mẹ kể nhé!
Nó bắt taxi về Tây Mỗ, tắm, thay đồ đẹp, trang điểm một chút, chọn mấy hộp trà đẹp & sang nhất, đi lên Bộ. Người Việt, coi trọng nhất là văn hóa biết ơn. Nó muốn tận tay trao món quà Tết thanh lịch cho các bạn ở Bộ và cả ở Hội TLGD VN nữa. Mọi người đã dành trọn buổi chiều cuối năm giúp nó, chẳng có lý do gì để nó không tự mình nói lời cảm ơn, trân quý.
Đường Tết ngày cuối năm, thiên hạ nháo nhào, người xe, xe người, ngược xuôi, xuôi ngược. Nhưng sân Bộ đã vắng ngắt. Thang máy lên các tầng chỉ cần bấm nút là có. Trụ sở Hội cũng vậy, lúc nó quay về nhận Quyết định thành lập Trung tâm Nghiên cứu tâm lý giáo dục về chăm sóc người cao tuổi, tất cả đều đã đóng cửa niêm phong, chỉ còn một căn phòng sâu tận trong cùng, đã sáng đèn và tất cả cán bộ nhân viên vẫn đang làm việc. Bạn Chuyên viên in văn bản khỏi máy, Chị Chánh Văn phòng ký nháy, Cô Văn thư mang cặp trình sang phòng Chủ tịch Hội xin chữ ký, rồi quay về đóng dấu. Nhưng điều bất ngờ lớn nhất không chỉ là hai Quyết định thành lập Trung tâm và Bổ nhiệm Giám đốc. Điều bất ngờ lớn nhất là, cả Văn phòng Hội, đã ngay lập tức hoàn thiện Bộ hồ sơ đề nghị cấp phép hoạt động gửi Bộ Khoa học công nghệ. Đưa cặp hồ sơ cho nó, chị Chánh Văn phòng và bạn Chuyên viên phụ trách, cười, dí dỏm:
- Bọn chị chạy theo tốc độ doanh nghiệp chứ bình thường, Hội bình tĩnh lắm… Chúc em đầu năm Xuân mới có Quyết định cấp phép hoạt động nhé!
Ngày 26 tháng Chạp, 18h00 chiều, nó trở lại bệnh viện, tình cờ, vẫn mặc đẹp, trang điểm nhẹ nhàng, gặp con, gặp cháu. Con bé Xoài ẩn bóng Bà Nội, Ất Tỵ, gặp Bà như thế, chắc sau này rồi cũng điệu như Bà thôi. Con bé xinh xắn, thin thít ngoan lành, ăn, ngủ & ị, trong khi cái Ất Tỵ bạn bè, nôi bên cạnh, ra trước có 1 tiếng thôi, cứ choe chóe khóc. Con đến, mang niềm vui hạnh phúc đến cho Bà. Hạnh phúc nhân đôi, nhân ba là có thật, cảm ơn Xoài của Bà, cảm ơn Xoài của Gia đình./.



