
- Trang văn

Tạo phúc
Thứ sáu - 06/03/2026 17:26

(Ảnh: Pixabay)
TẠO PHÚC
(Bùi Chi Yến)
Không có tiền bạc và thú vui nào xoa dịu được nỗi đau, nỗi buồn khi con hư con hỏng. Cũng không có sự thành công hay tiền bạc nào có ý nghĩa và đem lại hạnh phúc cho cha mẹ bằng sự trưởng thành và cuộc sống tốt đẹp của con cái.
Mới ngày nào mẹ còn mang con trong bụng rồi sinh con ra mà vèo một cái con đã đi học, đã lên cấp hai,cấp ba rồi vào đại học, đi làm...
Thời gian trôi nhanh hơn mình nghĩ đấy các mẹ ạ. Và không ai quay lại được lúc còn còn nhỏ để nuôi lại,dạy lại con đâu. Một chút lơi lỏng,một chút thờ ơ, chút mải mê công việc, chút vui thú cho riêng mình đã có thể đẩy con đi rất xa quỹ đạo của sự chăm chỉ, sự chỉn chu...và thế là con vượt khỏi tầm kiểm soát của cha mẹ, trượt vào một điểm nào đó không nằm trong mong đợi lúc nào không hay
Trong lịch sử loài người, Nhiều bậc thánh, nhiều nhà hiền triết, nhà khoa học lỗi lạc có được sự nghiệp vẻ vang, đem lại những cống hiến to lớn cho nhân loại cũng bởi có cha mẹ vô cùng yêu con, vô cùng sâu sắc, đúng đắn, trí tuệ trên hành trình nuôi dạy con. Đó là bà mẹ của Mạnh Tử, mẹ của Ê -đi-Xơn...những vĩ nhân mà đời sau còn nhắc mãi với lòng biết ơn và sự thán phục.
Tôi từng đọc một câu chuyện thế này: xưa kia, ở một làng nọ có một người làm nghề mổ lợn và một thầy đồ. Người đồ tể kia làm ăn phát đạt, có của ăn của để, chỉ không có học thức. Anh ta rất mong con cái sau này đỗ đạt hiển vinh. Sau đó cả hai bà vợ của hai người đều cùng mang thai và một đêm nọ cùng sinh con. Người đồ tể kia đã lén đem con mình đến đánh tráo với con của thầy đồ. Hai đứa trẻ cùng lứa tuổi, lại cùng làng lớn lên bên nhau. Lúc nhỏ, thằng bé con nhà thầy đồ mặt mũi sáng sủa, nhanh nhẹn lại thông minh, học đâu hiểu đó còn con của thầy đồ, thực chất là con của anh đồ tể lại đen đủi, chậm chạp. Nhưng do được nuông chiều càng lớn đứa bé vốn thông minh, sáng láng kia lại càng ăn chơi, kiêu ngạo còn đứa con thầy đồ, cốt nhục của anh ta thì không giỏi giang nhưng hiểu lễ nghĩa, là một chàng trai trung thực và tốt bụng. Đất nước có giặc, chàng trai ấy ra trận, chiến đấu dũng cảm và trở thành một vị tướng quân. Còn con trai người đồ tể, đứa bé được hắn đánh tráo về năm nào đã thành một kẻ hư hỏng. Một đêm mưa gió, người đồ tể vô cùng đau lòng và hối hận đã tìm đến nhà thầy đồ kể lại toàn bộ câu chuyện và quỳ xuống xin thầy cứu lấy đứa con trai của hắn, chính là con đẻ của thầy đồ. Thầy đồ đỡ hắn dậy, trong lòng cũng đau xót không kém, than một câu rằng "Thân ôi, anh đã làm một việc thật hồ đồ. Nào có ai không cần dạy mà nên người bao giờ"
Hãy dành thời gian cho con, toàn tâm toàn ý cho con cha mẹ a. Dạy con kỹ năng sống ,dạy con biết yêu thương chia sẻ, dạy con đọc sách và dạy biết tự học, tự hoàn thiện bản thân. Con có thể không thông minh,không xuất sắc nhưng một đứa trẻ chỉ cần không có vấn đề gì về tâm thần thì với sự dạy dỗ chu đáo,đúng đường của cha mẹ con chắc chắn sẽ có cuộc đời thành công và hạnh phúc theo cách của nó.
Gieo gì gặt đó. Nuôi con chẳng khác gì gieo trồng một hạt giống. Muốn có quả ngọt phải nỗ lực chăm sóc. Đừng chỉ chăm chăm cho con ăn, cho con học văn hoá mà quên bồi đắp tâm hồn con, khuyến khích con sống đẹp, sống cống hiến, khiêm nhường và có giá trị. Đó cũng là cách giúp con ngay từ nhỏ đã biết tạo phúc cho mình. Phúc mà chỉ hưởng không tạo thì đến ngày nào đó cũng hết.



